ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Monday, April 10, 2006

Từ Cõi Chết Bước Vào Cõi Sống

Lunh Linh

Trước cái chết, chúng ta có nhiều phản ứng khác nhau

Phản ứng thông thường: Né tránh
Cái chết xuất hiện mang theo bao nhiêu tang tóc, chia ly đau đớn. Cái chết đốt chảy tàn nhẫn những mộng vàng tương lai đang xây từng từng lớp lớp trong trí não.

Dường như không ai muốn nghĩ tới cái chết, xua duổi nỗi sợ ấy ra khỏi tâm trí mình. Ngay cả việc nói chơi người ta cũng e ngại. Nhớ lại ngày xưa còn bé, tôi nói với cô em út: Bây giờ em nằm đây giả chết nhé. Bố mẹ tôi liền ngăn cấm: Không được nói gở như vậy. Nhỡ thật thì sao!!

Trong một lần chia sẻ, tôi chỉ mới nói: Đêm về, nằm trên giuờng, anh hãy tưởng tượng mình đã chết và nhìn lại lúc thành công, khi thất bại, niềm vinh quang, nỗi tủi nhục .. chưa kịp nói câu kết, anh em khác đã can ngăn: Sao lại nói như thế?!

Phản ứng né tránh sự chết xem ra hữu hiệu khi chúng ta còn trẻ. Nhưng khi tuổi nghiêng bóng, chúng ta càng xua đuổi nó, nó càng sấn sát gần chúng ta hơn. Và đến một lùc nào đó, mọi sự dường như đều bắt chúng ta nghĩ tới cái chết: một số bạn bè cùng lứa tuổi đã ra đi, sức ta yếu dần, không còn sung độ như thời trai tráng!! Dù thế chúng ta vẫn muốn lẫn tránh cái cánh cửa tăm tối mở ra một cuôc hành trình thăm thẳm dẫn tới một cõi vĩnh hằng xa lạ mịt mờ mà một mình tôi phải cô đơn thui thủi một mình lên đường trong một tâm trạng rất đỗi hoang mang.

Phản ứng nghiêm túc, đầy ý chí: Giả sử
Một số các thánh đã khuyên: Mỗi sáng thức dậy, hãy coi hôm nay là ngày cuối cùng của đời mình, nhờ đó chúng ta có thể sống một ngày đầy ý nghĩa. Chúng ta sẽ dâng lễ, đọc kinh, suy niệm sốt sắng hơn, làm việc, học hành nghiêm túc hơn, đối xử với mọi người thân tình hơn. Nói thì dễ dàng, nhưng khi thực hành, đòi hỏi nhiều nỗ lực với quyết tâm rất cao mới có thể thực hiện được.

Phản ứng đạo đức: Xem lễ, Đọc kinh xin cho được chết lành.
Một số người tin rằng nếu họ đi lễ liên tục 7 lần Thứ Bảy đầu tháng, và mỗi ngày lần hạt năm chục kinh thì sẽ được Đức Mẹ cứu trong giờ sau hết. Một số người lại chăm chỉ đọc kình Lòng Chúa thương xót mỗi ngày hy vọng sẽ được chết lành trong tay Chúa.

Phản ứng tâm linh: Đọc và đón nhận Lời Chúa vào trong cuộc đời mình.
Đây chỉ là một trong những phương pháp tâm linh.

Trước đây tôi cũng lo sợ cho cuộc sống đời sau của mình: cả một vùng trời u ám với những phần phạt của vị thẩm phán chí công dành cho những kẻ lỗi phạm – các thánh còn lỗi 7 lần một ngày cơ mà. Thôi mặc kệ, ra sao thì ra!! Đâu còn cách nào khác, khi mình lỡ mang thân phận yếu đuối phàm hèn.
Thế rồi bất ngờ mấy anh em rủ nhau đi tìm chân lý bằng cách đọc Kinh Thánh. Đọc rất chậm, ghi chép những câu tâm đắc, suy tư và chia sẻ cho nhau đủ thứ. Vạn sự khởi đầu nan. Mấy anh em như lạc vào Bát Quái Trận với biết bao nghi ngờ, thắc mắc mà không ai có khả năng giải quyết. sau khỏang 6 tháng miệt mài kiếm tìm, ai cũng dần dần khám phá ra những điều thú vị. Một trong những điều thú vị đó là nắm được cuộc sống mai sau của mình.

Từ khung trời mở rộng: ."Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi." (Ga 14:2-4)

Tất nhiên lúc đó chúng tôi không còn tin kiểu trẻ con: nhà Cha có phòng, mỗi đứa chiếm một phòng. Nhưng chúng tôi đã hiểu ra rằng. Chính Đức Giêsu đã dọn cho mỗi người một con đường thích hợp. Chính vì vậy, một hôm chúng tôi nêu ra một câu hỏi: Sau khi chết tôi sẽ ra sao? Lập tức mỗi người chỉ đưa ra một Lời Chúa mà mình tâm đắc nhất: Tôi xin mạn phép đặt tên khác cho các anh em.

Anh Tâm mở màn: Điều tớ tâm đắc nhất là từ nay tớ không còn lệ thuộc lề luật nữa mà lệ thuộc ân sủng. Và cũng tứ đó tớ đâm ra khoái bài Amazing Grace nổi tiếng của John Newton:

Diệu kỳ thay phúc ân, đã cứu tôi, kẻ mọn hèn khốn nạn

Tôi lạc mất, mà nay được tìm thấy

Mắt tôi mù mà nay lại sáng ra

Phúc ân dẫn tôi bước đi

Qua trập trùng hiểm nguy, nhoc nhằn, cạm bẫy

Và phúc ân sẽ đưa tôi về,

Đến tận cuối đường, đến tận nhà tôi.

Tội lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng.(Rm 6:14)

Minh lại thích thú với chuyện từ nay không còn phải nơm nớp lo sợ việc sau khi chết phải lò mò tới tòa Chúa phán xét nữa:

Vậy giờ đây, những ai ở trong Đức Ki-tô Giê-su, thì không còn bị lên án nữa.2 Thật vậy, luật của Thần Khí ban sự sống trong Đức Ki-tô Giê-su, đã giải thoát tôi khỏi luật của tội và sự chết. (Rm 8:1-2)

Quang phấn khởi tâm tình: trước đây tớ thường xuyên lo lắng đủ thứ, nhưng từ khi nhận ra sự hiện diện và sống động của Thần Khí trong mình, tớ mới hiểu được mùi vị ngọt ngào của hạnh phúc và bình an đích thực. Bình an đời này và mãi mãi đời sau trong tình Chúa yêu thương

Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí.6 Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an. (Rm 8:5-6)

Còn điều làm tôi hứng chí nhất đó là khi tôi khám phá ra mình đã từ cõi chết mà bước vào cõi sống – sống với Chúa, sống trong Chúa, sống trong Chúa - Vậy khi thân xác chết đi, tôi sẽ đi dâu? Tôi chẳng đi dâu cả. Tôi đang sống với Chúa thì tôi cứ việc vui vẻ tiếp tục sống với Chúa trong một trạng thái nhè nhẹ như thiên thần. Vì thế đối với tôi, không phải vấn đề đi lên thiên đàng hay đi xuống hỏa ngục nhưng chính là vấn đề ngay bây giờ, trên trần gian khổ ải này, tôi phải vượt qua cõi chết để bước vào cõi sống kết hợp với Chúa.

Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. (Ga 5: 24)

Chúa đã dọn sẵn cho mỗi người một con đường thích hợp với mình. Mến chúc quý vị mở lòng đón nhận và dấn bước theo lời mới gọi của Ngài để quý vị cũng có thể hưởng được cảm nếm được hương vị tuyệt diệu Chúa dành cho mổi người.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Friday, March 31, 2006

    Viên đá trong bàn tay

    Viên đá trong bàn tay

    Sau một tuần đi nghỉ, bạn tôi trở về, quà tặng bạn
    dành cho tôi là một viên đá. Tặng nhau một viên đá, nghe
    như có cái gì kì cục. Nhưng vì đọc được tâm hồn
    bạn, nên tôi hiểu bạn muốn trao tặng tôi một tình cảm
    vững bền. Nếu tình cảm và niềm tin người ta dành cho nhau
    được vững bền mãi như đá, thì cuộc đời người ta
    quả là hạnh phúc.
    Tôi cầm viên đá nhẵn nhụi trong tay, ngắm nghía. Tôi
    không biết viên đá này đã là một mảnh của tảng đá lớn
    nào, biết đâu nó lại không là một mảnh của một ngọn
    núi to và cao. Viên đá đã tách ra từ một cội nguồn
    lớn và vững chãi, để rồi trôi nổi, lưu lạc, có lẽ đã
    lặn lóc qua rất nhiều đoạn đường, có thể đã rơi
    từ trên sườn núi xuống, nằm bên vệ đường, bị những
    bàn chân của khách lữ hành hất lên hất xuống, đá văng
    ra xa; cũng có thể đã clăn tòm xuống biển, nằm im rất
    lâu trong lòng biển cả, rồi một ngày có cơn cuồng nộ
    của bãi tố, đại dương sôi động, đảo lộn, những
    ngọn sóng tràn dâng, cuốn lấy viên đá và đẩy nó vào bờ.
    Lại một giai đoạn mới, có thể nó đã nằm tụ lại
    với nhiều bạn bè đồng loại khác; cũng có thể đã nằm
    trơ vơ một mình trên dải cát vàng, phơi mình dưới mặt
    trời ban ngày và ánh trăng ban đêm, đã dãi nắng dầm mưa,
    qua bao nhiêu chu kì của thời tiết. Cho đến ngày bạn tôi
    cầm nó lên và đem nó về đây. Cuộc đời của một viên
    đá, chao ơi là gian truân, trôi nổi.

    Tôi nghĩ đến kiếp người! Viên đá gian truân trôi nổi,
    tuy nhiên viên đá không ý thức về thân phận của nó.
    Nhưng con người, không ai lại không ít nhiều ý thức về
    thân phận của mình. Tôi không đặt vấn đề luân hồi, con
    người trôi nổi từ kiếp này sang kiếp khác. Chỉ riêng
    một kiếp mà tôi và những người tôi quen biết đang sống
    thôi, cũng đã bao nhiêu là gian truân, trôi nổi. Mỗi
    người một cuộc sống, nhưng thường thường ai cũng bắt
    đầu kiếp người bằng chuỗi ngày ấu thơ, thuộc về một
    gia đình với tất cả những yêu thương, đùm bọc. Càng
    lớn, người ta càng tách xa dần cái cội nguồn đầy yêu
    thương và an toàn đó, để rồi trải qua nhiều giai đoạn
    của cuộc sống, chịu nhiều đắng cay và vùi dập; từng
    được ve vuốt nâng niu nhưng cũng từng bị hất hủi, bị
    đá lăn đá lóc; từng sống cuộc sống bon chen bên người
    đồng loại, đồng chủng và cũng đã từng sống chuỗi
    ngày cô độc một thân một bóng. Ý thức về kiếp người
    trôi nổi, tôi nghĩ không phải là để bi quan hay lo sợ,
    nhưng là để biết rõ về đời sống của loài thụ sinh,
    tất cả đều không tránh khỏi những tang thương dâu bể.
    Biết như vậy để không hoảng hốt, không tuyệt vọng khi
    bàn chân ta bước trên một quãng đường đời đầy gian
    truân khổ ải, trái lại, lòng cảm thấy bình an, thư thái
    trước mọi biến cố của cuộc đời.

    Viên đá tôi cầm trong tay tương đối nhẵn nhụi, cho dù
    cũng còn vài chỗ lồi lõm. Tôi có thể bóp nó trong tay mà
    không sợ bị những mũi nhọn đâm thủng da thịt cháy
    máu. Từ một mảnh đá đầy những cạnh sắc; trở thành
    một viên đá nhẵn nhụi thế này, mảnh đá ấy đã phải
    lăn lóc, phải đụng chạm nhiều lắm. Càng lăn lóc, càng
    đụng chạm, những mũi nhọn và cạnh sắc càng được mài
    giũa cho nhẵn nhụi, tròn trịa.

    Tôi nhớ đến tuổi trẻ của tôi, thuở chớm bước vào
    đời, lòng đầy cao ngạo, mặc dù mình chưa là gì cả.
    Tôi, lúc ấy đầy những mũi nhọn và cạnh sắc, sẵn sàng
    đâm thủng và cắn đứt tay chân người khác, nhất định
    không để cho ai đụng chạm tới và làm tổn thương. Thế
    nhưng tuổi vừa lớn qua đi, tôi trưởng thành dần, đụng
    chạm nhiều, lăn lộn cũng nhiều, được đời dạy cho bao
    nhiêu là bài học, đời gọt giũa tôi, mài nhẵn tôi.
    Nhiều phen tội đớn đau chua xót, nhưng những mũi nhọn và
    cạnh sắc dần dần mất đi. Không phải là tôi mất đi ý
    chí, sức mạnh và lòng can đảm, nhưng tôi hiểu được
    rằng ý chí, sức mạnh và lòng can đảm ấy không cần và
    không nên được thể hiện bằng thái độ sẵn sàng chống
    đối và làm cho người khác đau khổ. Tôi trở nên một
    viên đá tròn trịa, có thể nằm trong tay người khác, nhưng
    bàn tay của họ không thể bóp nát tôi, cũng không thể
    làm tôi biến dạng hay làm mất đi bản chất, lập trường
    của tôi.

    Tôi nhớ đến ''đá'' được nói tới trong Thánh Kinh. 'Có
    nhiều đoạn trong bộ sách ấy đề cập đến đá. Có
    nước chảy ra từ một tảng đá, khi Môi-sen đập chiếc gậy
    mang quyền năng của Thiên Chúa Gia-vê. Có viên đá được
    quỉ đem ra để cám dỗ Chúa Giê su dùng lòng kiêu ngạo,
    biến thành bánh mà ăn, nhưng Ngài đã không làm. Có nền
    tảng của Giáo hội Thiên Chúa là Phêrô, có nghĩa là đá.
    Có lời chúc dữ cho thành thánh Giêrusalem "không còn hòn
    đá nào nằm trên hòn đá nào'', có hình ảnh của một ''hòn
    đá góc tường''. Nhưng những viên đá tôi nhớ nhất là
    những viên đá người Do Thái cầm chặt trong tay, lăm le
    định ném cho chết người phụ nữ bị kết tội ngoại
    tình. Trong khi những người đó chắc gì đã không có tội, và
    nhất là cái tội mà người phụ nữ kia bị kết án.

    Trong đời sống, không thiếu gì những người thích ném
    đá người khác, vì cái tội mà chính họ phạm hay ước ao
    phạm nhiều nhất. Ngược lại, cũng có những viên đá
    được dùng để kiến tạo cả một công trình kiến trúc vĩ
    đại và mĩ thuật. Những viên đá ấy chấp nhận bị
    xếp chồng chất lên nhau, nằm khít khao cạnh nhau, trong một
    hệ thống xếp đặt chung. Tôi tự hỏi, nếu tôi là một
    viên đá, thì viên đá ấy sẽ được dùng để ném chết
    người khác hay được đùng để kiến tạo một thánh
    đường? Tất cả tùy thuộc vào ý chí, tự do và ước vọng
    của tôi.
    Một viên đá! Chẳng là gì và có lẽ chẳng có mấy ai
    để ý đến nó (trừ ra có vài người lẩn thẩn như tôi.)
    Nhưng những viên đá ấy vẫn có chỗ đứng và giá trị
    của nó. Dù đó là những viên đá cuội trải trong vườn
    một tư gia, hay là một viên đá trang trí trong một cảnh non
    bộ, hoặc những viên đá vệ đường cho khách bộ hành
    ngồi nghỉ chân, cũng có thể là những viên đá dọc bờ
    biển, tạo thành một bờ đê cản nước thủy triều. Tất
    cả những viên đá ấy và các viên đá lớn nhỏ khác
    đều có một giá trị riêng và đều hữu ích trên một
    phương diên nào đó.

    Tôi lại nghĩ đến thân phận con người. Tuổi ấu thơ
    tôi vốn mang nhiều mặc cảm, tự cảm thấy mình không là
    gì, không bằng ai, về mọi phương diện. Nhưng rồi tôi
    lớn lên dần dần, được những người tốt bụng khuyến
    khích, tôi tự khám phá trong tôi có một chút khả năng, dù
    là chút khả năng nhỏ nhoi. Tôi đã vươn lên, cố gắng
    vượt qua khu rừng mặc cảm mà hành trang là chút khả năng
    nhỏ nhoi đó. Tôi muốn nói với những người bạn mang
    nhiều mặc cảm như tôi rằng: viên đá cũng còn có giá trị
    và sự hữu ích, huống hồ con người. Ít nhiều ta vẫn
    là người hữu ích và có một giá trị riêng không ai thay
    thế được. Viên đá tôi đang cầm trong tay đây, nó nhỏ
    nhoi đến tội nghiệp, tưởng không làm được trò trống
    gì, nhưng nó đang dạy cho tôi biết bao nhiêu bài học về
    cuộc đời. Trong chúng ta, dù có ai nhỏ nhoi đến đâu đi
    nữa thì cũng vẫn lớn hơn viên đá của tôi, và biết đâu
    ta đang là một bài học lớn cho những người đang sống
    chung quanh.

    Tôi kết thúc bài viết này bằng một câu hát. Có người
    nhạc sĩ viết: ''Sỏi đá cũng cần có nhau.'' Vâng, sỏi
    đá cũng cần có nhau, huống hồ là con người, có trái tim
    biết đập những nhịp yêu thương. Chúng ta cần có nhau và
    yêu thương nhau, khi nào trái tim ta còn đập và cõi lòng ta
    còn khát khao hạnh phúc. Ta sẽ không bằng sỏi đá nếu ta
    không yêu thương nhau và cảm thấy không cần đến nhau
    nữa.
    Nhà Văn Quyên Di
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Thursday, March 23, 2006

    Những Phương Thế Giúp Trưởng Thành Tâm Linh

    Lung Linh

    Thường thường, khi đề cập tới phương thế sống đạo, phương thế lớn lên trong Chúa, chúng ta thường xoáy vào 2 phương thế cơ bản đó là Cầu nguyện và đọc Kinh Thánh. Hai phương thế này nghe có vẻ nghiêng về lý thuyết nên chúng ta thêm phần phục vụ để cụ thể hóa và phong phú hóa những gì mình múc được từ hai nguôn trên. Dường như chúng ta vô tình lãng quên một phương thế cực kỳ quan trọng đó là suy tư - kiếm tìm nên việc cầu nguyện và đọc Kinh Thánh khó có thể giúp chúng ta trưởng thành trong đời sống tâm linh. Tất nhiên còn nhiều phương thế khác do mỗi người tự khám phá ra.

    Sau đây chúng tôi xin trình bày 4 phương thế căn bản qua năm bậc

    Bậc Một: Chúa là vua, tôi là con dân của người: Tôi tôn thờ Ngài

    Cầu nguyện: Tôi chỉ cầu xin hết on này tới ơn khác, xin mãi không cho rất có thể tôi óan trách Chúa và thậm chí dẹp bỏ lễ lậy và cuối cùng gần như là bỏ đạo luôn

    Đọc Kinh Thánh: Cả đời chẳng bao giờ rờ tới cuốn Kinh Thánh

    Suy tư kiếm tìm: Ồ! tôi suy tư kiếm tìm hơn ai hết, nhưng suy tư ra thật nhiều mưu đồ - dù đen tối đến dâu đi nữa - để kiếm tìm thật nhiều tiền, chứ không phải để tìm kiếm Chúa!!

    Phục vụ: Ai phục vụ tôi thì lo phục vụ. Phần tôi, tôi chẳng cần quan tâm phục vụ ai hết, trừ những người có thể mang lại cho tôi tiền bạc, chức quyền, danh vọng.

    Bổn phận duy nhất của tôi là đi lễ ngày Chúa nhật, và cố giữ mình cho sao cho đừng phạm tội trọng để khỏi phải sa hỏa ngục. Còn chuyện bị giam cầm nơi luyện ngục, tôi cầm chắc trong tay, lâu mau tùy mình phạm tội nhẹ nhiều hay ít. Mang tiếng là tôi tôn thờ Thiên Chúa, nhưng hầu như tôi chỉ tôn thờ cái thằng tôi.

    Bậc Hai: Chúa là ông chủ, tôi là người làm thuê: Tôi Tin vào ngài

    Cầu nguyện: Chủ yếu là cầu xin, nguyện xin.

    Đọc Kinh Thánh: Trong nhà có tới năm sáu cuốn Kinh Thánh lớn nhỏ nhưng tất cả đều được chưng trong tủ kiếng rất kỹ. Không ai chịu mở ra đọc.

    Suy tư kiếm tìm: Tôi hầu như không một chút suy tư gì về Chúa, về chính bản thân mình. Ngay cả những bài giảng của linh mục quản xứ vào những ngày Chúa nhật, tôi cũng nghe tai này, bay qua tai kia.

    Phục vụ: Tôi hăng hái nhiệt tình tham gia vào công việc của giáo xứ. Nhưng hầu hết những việc bên ngoài như hát lễ, thăm bệnh nhân, khuyên nhủ những người khô khan nguội lạnh đi xưng tội, tham dự thánh lễ. Rồi báo cáo là đã mang về cho Chúa hàng chục linh hồn…Nhớ lại thời xưa, là một ca trưởng, tôi cố tập hát sao cho thật hay, nếu hay hơn các ca đòan khác thì càng tốt. Hôm nào hát bể thì cá đám như mèo cụp đuôi. Áy thế mà chúng tôi luôn tự hào là đại diện cộng đồng dân Chúa dâng lên Chúa những lời ca tiếng hát!! Chúng tôi cảm thấy mình thánh thiện hơn rất nhiều người khác trong giáo xứ. Nhưng dưới ánh mắt của Chúa, tôi chỉ là một con rối đang làm trò hề vô tích sự.

    Bậc Ba: Chúa là Cha: Tôi Yêu Ngài theo kiểu tình cảm nhân loại

    Chầu Thánh Thể: Lâu lâu, chúng tôi Chầu Thánh Thể hàng tháng hoặc thay mặt giáo phận trong giờ chầu lượt của giáo xứ. Trong giờ thánh này, chúng tôi liên tục hát xướng, đọc Kinh Thánh, cầu nguyện tự phát, lần chuỗi. Vèo một cái giờ chầu Chúa qua nhanh như gió. Thế là chúng tôi cảm thấy mình đã chu toàn bổn phận của thành viên trong cộng đoàn hay của một giáo dân trong giáo xứ.

    Cầu nguyện: Chúng tôi đã biết ngợi khen, cảm tạ Chúa vì biết bao hồng ân Chúa đã ban cho chúng tôi. Ngoài ra, chúng tôi con biết chuyển cầu cho anh em, cho những người đang gặp khó khăn hoặc đang cần sự trợ giúp lời cầu nguyện của chúng tôi. Trong khi cầu nguyện, chúng tôi gọi Ngài là Cha, và mở đầu giờ cầu nguyện với lời thân thưa rất gần gũi: Lạy Cha…chủ yếu để ngợi khen cảm tạ những ơn Ngài đã ban và tiếp tục lợi dụng Ngài bằng cách xin xỏ hết ơn này tới ơn khác.

    Đọc Kinh Thánh: Chúng tôi đọc Kinh Thánh hàng ngày nhưng phần lớn chúng tôi chẳng hiểu Chúa muốn thực sự nói gì với chúng tôi. Chúng tôi đành nghe theo những lời giải thích của các bậc lãnh đạo. Thật đáng tiêc hầu hết những lời giải thích của các bậc lãnh đạo cũng mang tính lý thuyết. Thế nên chúng tôi không biết cách nào để áp dụng vào trong cuộc sống hàng ngày.

    Suy tư kiếm tìm: Trong khi chia sẻ Lời Chúa, một người nào đó đã khiến chúng tôi suy tư về một ý tưởng mới lạ những có vẻ không hợp với truyền thống, chúng tôi hoang mang không biết thế nào, trong khi đó, anh huynh trưởng cấp cao đưa ra một ý kiến khác theo đúng nguyên văn Kinh Thánh – nghĩa đen hăn hoi – để minh họa, Thế là chúng tôi líu ríu theo anh trưởng mà tiếp tục mò mẫm trong đêm tối tâm linh. Chúng tôi chẳng cần suy tư kiếm tìm nữa, cứ để cho anh huynh trưởng dẫn đi dâu, chúng tôi đi theo đó - như một bày cừu. Chúng tôi như mây lang thang trong trong bầu trời bao la, như cánh bèo trôi vô định hướng trên dòng sông cuộc đời mênh mông, không tìm đâu ra bến bờ.

    Phục vụ: Chúng tôi thi đua nhau dấn thân loan báo Tin Mừng. Tin Mừng của chúng tôi rất đơn giản. Chúng tôi mời những người khác vào cộng đòan càng đông càng tốt. Ngòai ra, khi cần giảng giải, chúng tôi chỉ mỗi một việc là cứ đọc những bản văn đã được dọn sẵn rồi tán rộng ra một chút. Càng trung thành nguyên văn càng được coi là người loan báo Tin Mừng tốt, mặc dù chúng tôi chẳng cảm nhận được sức sống tiềm ẩn trong bản văn. Chúng tôi như những máy cassette vô hồn: bấm nút play, chúng tôi cứ vậy mà phát ra những gì đã ghi trong giấy. Chúng tôi rất tự hào vì chúng tôi đang thực hiện công trình của Chúa một cách nhiệt thành. Chúng tôi tôi vẫn oang oang chia sẻ với người khác rằng: Chúa ở bên tôi, đồng hành với tôi. Nhưng thực sự chúng tôi chẳng cảm nhận gì cả!!!Cụ thể là trong cuộc sống hàng ngày, chúng tôi vẫn coi Ngài là một ông Chúa xa vời. Bằng chứng thật rõ ràng: cả ngày chúng tôi chẳng nhớ tới Ngài được vài giây!!! Trừ một đôi khi, nhân dịp tĩnh tâm, chúng tôi có cảm giác gần Ngài hơn một chút, nhưng không bao giờ có thể chạm tới Ngài được. Thỉnh thoảng, một cái chết bất ngờ của anh em, chúng tôi lạc vào chặng BA - chặng suy tư, kiếm tìm - chúng tôi suy tư về cái chết và nhắc nhở nhau hãy sẵn sàng!! trong khi cả lũ chẳng ai biết làm cách nào để sẵn sàng, ngoài ý niệm mơ hồ: giữ mình sạch tôi trọng để khỏi sa hỏa ngục!! Rồi đâu lại vào đấy, chúng tôi tiếp tục lối sống cũ. Tất cả chỉ đơn thuần ở ngoài miệng. Tóm lại chúng tôi và Chúa vẫn nghìn trùng xa cách.

    Ba bậc trên đây chỉ dẫn chúng tôi đi loanh quanh cho đời mỏi mệt vì chúng tôi luôn mang tâm thức phân biệt: Chúa cao sang, thánh thiện. Tôi thấp hèn, tội lỗi. Chúa rực rỡ ánh sáng, tôi bị mù từ lúc mới sinh!! Chúa và chúng tôi luôn có một bức tường lạnh lùng ngăn cách. Chính vì thế dù chúng tôi đã đi lễ, rước lễ, ra đi Loan báo Tin Mừng hàng trăm, hàng ngàn lần, và biết bao công phúc lớn nhỏ đã thực hiện, chúng tôi vẫn chưa thực sự bước vào con đường Tâm linh đích thực.

    Bậc Bốn: Suy tư – Kiếm tìm Thiên Chúa

    Trong bậc này, Suy tư – kiếm tìm đóng vai trò chủ đạo. nó len loi vào tất cả các phương thế trưởng thành tâm linh.

    Viếng Thánh Thể: Tôi thường xuyên dành riêng khoảng một tiếng đồng hồ vào buổi tối để viếng thăm Chúa. Tôi leo lên tận cung thánh. Đứng ngay trước cửa nhà tạm, nhìm ngắm Chúa. Trong thinh lặng thẳm sâu tôi không nói gì, nhưng nghe lòng mình ấm hẳn lên. Một niềm bình an thấm dần, thấm dần. Trong khoảnh khắc linh thiêng đó, tôi quên tất cả, lòng nhẹ nhàng lâng lâng . Một tiếng đồng hồ vút qua mau và tôi ra về trong niềm vui khôn tả…Chính niềm vui này nâng đỡ cuộc sống gian nan vất vả của tôi trở nên nhẹ nhàng hơn.

    Cầu nguyện: Tôi không còn lải nhải ngợi khen, cảm tạ, cầu xin nữa. Tất nhiên là trước công đòan, tôi vẫn lớn tiêng cảm tạ, ngơi khen Chúa trong tâm tình con yêu dấu của Ngài. Nhưng khi một mình với Chúa, tôi dùng nhiều cách khác nhau:

    Khi đêm về, tôi ngồi một mình trước mặt Chúa, hí hoáy viết nhật ký về cuộc tình giũa tôi và Chúa. Lúc đầu có vẻ khô khan .. càng ngày tình thân của tôi và Ngài càng sâu đậm hơn.

    Vào những đêm khuya thanh vắng, tôi tập yên lặng nhìn ngắm Chúa. Thời gian đầu, tôi đặt mình trước mặt Chúa..Nhưng sau đó tôi tập lắng nghe sự hiện diện của Ngài trong tâm hồn mình. Cả vài tháng đầu tiên, tôi chẳng cảm thấy gì…Tôi có vẻ hơi lao đao và thất vọng. Không biết con đường này dẫn tôi tới đâu?? Hay một ngày nào đó bị tầu hỏa nhập ma thì còn khổn khổ hơn nhiều. Đây là thời gian tôi thao thức , khắc khoải canh trường như kinh nghiệm của Augustino… Tuy nhiên, tôi vân kiên trì tìm kiếm Ngài. Tôi chợt nhớ lại hình ảnh Phanxicô As-si-di trong tác phẩm “Xin chọn người yêu là Thượng Đế”, ngài đã rất nhiều lần lăn lộn trong hoang mạc giữa đêm khuya, rên lên tiếng thì thầm não ruột: Lạy Ngài, Ngài là ai??? Tôi nghĩ đây chính là cây cầu tre lắc lẻo gập ghềnh mà bất cứ ai muốn thực sự gặp gỡ Ngài đều phải mò mẫm đi qua.

    Đọc Kinh Thánh: Tôi quan niệm rằng cuốn Kinh Thánh là bức thư tình Thiên Chúa gửi riêng cho mỗi người. Tôi bắt đầu đọc rất chậm… rất chậm. Tôi cá nhân hóa vào nhân vật trong câu chuyện. Cá nhân hóa từ người tội lỗi, biệt phái, dân chúng tới các tông đồ và cá nhân hóa ngay cả Đức Giêsu nữa. Tôi không nhìn Đức Giêsu như một siêu nhân, một Thiên Chúa quyền năng nhưng Ngài chính là người anh cả rất dễ gần gũi và thân thương. Tôi mở lòng đón nhận lời của Ngài vào lòng mình và dần dần tôi cảm nhận được sự hiện hiện và sống động của Chúa. Lời Chúa dường như bám riết lấy tôi suốt ngày một cách nhẹ nhàng kín đáo. Không khuấy động, cản trở gì công việc hàng ngày của tôi. Trái lại Lời Chúa như sức mạnh thầm kín truyền công lực, khiến tôi cảm thấy công việc trở nên nhẹ nhàng hơn, không còn nặng nề khó chịu như trước kia nũa.

    Phục vụ: Tuy công lực vẫn còn non yếu nhưng đi đâu tôi cũng chia sẻ những khám phá mới của mình, những kinh nghiệm đơn sơ của mình. Lúc đó tôi quan niệm rằng loan báo Tin Mừng chính là loan báo cho anh chị em tin mừng của chính mình đã nhận được sau mỗi thời gian suy tư kiếm tìm. Khám phá tới đâu, chúng tôi chia sẻ tới đó. Đón nhận niềm vui trong Chúa tới đâu, chúng tôi chia ngọt sẻ bùi tới đó. Tin mừng này mang đậm nét sống động chứ không khô khan lý thuyết như xưa kia tôi đã từng nói xùi cả bọt mép nhưng toàn là Lời Chúa trong sách vở và những tư tưởng của các nhà thần học lừng danh – chứ không phải của tôi - để hù ma thiên hạ!!

    Bậc Năm: Tôi nên một với Chúa.

    Sau nhiều tháng năm suy tư kiếm tìm, bỗng một lúc nào đó trong tích tắc tôi bỗng ngộ ra rằng tôi và Chúa vốn sống trong tôi, là nguồn sống , nguồn sức mạnh, nguồn tình yêu của tôi. Thế mà tôi phải lao đao kiếm tìm bao năm qua. Nhưng nếu tôi không kiếm tìm chắc chắn tôi không thể nhận ra. Ngài giống như viên ngọc quý, giống như kho báu chôn trong ruộng, tôi phải đào bới, kiếm tìm thì mới nhận được. Gặp gỡ rồi, tôi phải tiếp tuc tập sống nên một với Chúa.

    Có nhiều người hiểu lầm 2 vấn đề:

    Vấn đề một: Họ cứ tưởng nên một với Chúa là sẽ có quyền phép, sẽ hô phong hóan vũ, sẽ thánh thiện vô cùng, sẽ không mắc một lỗi lầm nào nữa, sẽ hiền hơn cục bột, ai nắn như thế nào thì ráng chịu như vậy, không phản đối…

    Xin thưa: Hoàn toàn không phải như vậy.

    Thực ra nên một với Chúa chính là tìm lại được CÁI MÀ MÌNH CÓ SẲN.

    Cái mà mình có sẵn đó là cái gì vậy?

    Đó chính là con người đích thực của mình: Là con Thiên Chúa, Mang hình ảnh Thiên Chúa, đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu Kitô, thông phần bản tánh Thiên Chúa. Tới đây, chúng ta có thể nói. Tôi nên một với Thiên Chúa hay tôi trở nên Thiên Chúa (Chúa làm người để người làm Chúa). Tất cả những kiểu nói này cuối cùng cũng chỉ để diễn tả tình trạng của một người

    Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi

    Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Thần Khí Thiên Chúa sống trong tôi

    Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Chúa sống trong tôi

    Nói thế nào cũng được vì họ đang sống một cuộc sống mới. Họ xác tín rất rõ:

    Thân xác tôi là Đền Thờ của Thánh Thần; Mà Thánh Thần đang ngự trong tôi là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho tôi. Như thế, tôi đâu còn thuộc về mình nữa,( Tôi hòan hòan thuộc về Chúa, nên một với Chúa)

    Vấn đề Hai: Không phải người lên bậc năm là suốt ngày ở bậc năm, 24/24, sống tr6n mây trên gió, chẳng còn liên quan dính dang gì tới phàm trần này. Thực ra, họ cũng rất bình thừong như những người khác. Họ cũng vui, buồn, bực mình, đói, khát và cũng lỡ lầm, họ có vẻ hơi điên điên khùng khùng, thậm chí còn mang tiếng là bị quỷ ám, lạc đạo, rối đạo - vì không quan niệm như mọi người khác. Cứ xem Đức Giêsu thì rõ.

    Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a, và anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao? (Mc 6:3)

    "Ông ấy bị quỷ ám và điên khùng rồi! Nghe ông ấy làm gì? " (Ga 10:20)

    Ai đạt tới trình độ này, người đó tự biết một các xác tín: Chúa hiện diện và sống động ngay trong tâm mình.. Và cuộc sống của họ dồi dào bình an, hạnh phúc. Bình an, hạnh phúc này chỉ là kết quả đương nhiên của quá trình gặp gỡ và sống với Chúa trong cuộc sống hàng ngày của mình.

    Tóm lại, tất cả các phương thế dù tuyệt vời đến đâu đi nữa - sẽ trở thành nữa vời nếu không có sự tham gia của suy tư, kiếm tìm. Như vậy Suy tư - kiếm tìm vừa là phương thế vừa là chất xúc tác giúp cho các phương thế khác hoàn tất nhiệm vụ dẫn dắt chúng ta tới bến bờ chân lý – bến bờ tình yêu Thiên Chúa – bến bờ tự đo, bình an và hạnh phúc đích thực. Nói gọn lại, Suy tư – Kiếm tìm chính là một trong những chìa khóa thần kỳ giúp chúng ta trưởng thành Tâm Linh.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Friday, March 10, 2006

    Bốn Chặng Đường Trưởng Thành Tâm Linh

    Lung Linh

    Trải qua các thời đại, những người suy tư sâu sắc biết xem xét chính mình đã nhận ra rằng tất cả chúng ta không ở cùng một cấp độ tâm linh. Thực vậy, cuộc sống tâm linh có những chặng đường khác nhau.

    James Fowler, giáo sư trường thần học Candler, đại học Emory đã chia thành 6 chặng đường trưởng thành tâm linh. Còn Scott Peck trong cuốn Further Along The Road Less Traveled ( Bước tiếp trên con đường chẳng mấy ai đi) chỉ chia thành 4 chặng đường .

    Chúng tôi cũng xin chia ra 4 chặng đường và minh họa trong Kinh Thánh cũng như trong cuộc sống đời Kitô hữu.

    Chặng thứ nhất: Khô khan, nguội lạnh.

    Họ sống vô nguyên tắc, bừa bãi. Không có cơ chế nào nắm giữ họ.

    Điển hình cho chặng này là những người đầu tắt mặt tối, một nắng hai sương làm việc quần quật suốt ngày mà cũng không đủ ăn, trong khi nợ nần chất chồng. Họ cũng có thể là những thương gia tối ngày nghĩ tới tiền bạc hoặc những tay nhậu nhọet, hút sách, ăn chơi trác táng. Tất cả đều vô cùng bận rộn, kể cả bận rộn suốt ngày nơi quán nhậu nghêu ngao hát những bản nhạc sến với các chiến hữu!!

    Quan niệm của người trong chặng thứ nhất

    Ôi! Chuyện đi lễ đọc kinh chỉ dành cho đàn bà, con nít.

    Mình cần gì phải tin vớ vẩn. Chuyện làm ăn thành công hay không đều do sự khôn ngoan và có gan làm giàu..

    Có thực mới vực được đạo, vậy trước hết phải lo làm ăn kiếm tiền..Nhưng khi đã có của ăn của để, anh ta lại tuyên bố: Bao nhiêu năm mình cực khổ nay mới ngóc đầu lên được một chút, phải để cho tôi hưởng thụ đã chứ. Ôi!! đời còn dài đợi đến sáu mươi tuổi lúc đó sẽ tính tới chuyện tâm linh!! (Dường như thể anh ta nắm chắc hòan tòan mình có thể sống tới bảy, tám mươi tuổi!!!). Họ quên mất lời Chúa đã cảnh báo:

    Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!20 Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: "Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? (Lc 12:19-20)

    Tóm lại, tuy mang danh là người có đạo được ghi tên trong sổ Rửa tội, nhưng họ sống y như người không có đạo!!

    Chặng thứ hai: Chặng khuôn khổ, hình thức.

    Họ phụ thuộc vào một tổ chức, một cơ chế nào đó giám quản mình.

    Chặng này gồm 2 thành phần chính.

    Nhóm chiếm đa số sống ngoan đạo như đàn cừu, trên bảo sao nghe vậy. Không thắc mắc, không suy tư vì đã có bề trên suy nghĩ giùm, quyết định giùm. Họ chỉ có mỗi một việc là vâng lời tối mặt, không thắc mắc làm chi vừa mất công vừa mang tiếng là không vâng phục. Bị cả cộng đòan lên án là chống đối, thậm chí có nguy cơ bị mang tiếng là phá họai sự ổn định của cộng đoàn. Thậm chí bị lên án là lạc đạo, rối đạo!!!

    Nhóm các bậc lãnh đạo cũng nghiêm chỉnh thi hành theo đúng đường lối từ trên chỉ thị xuống hoặc vâng lệnh tuyệt đối truyền thống từ ngàn xưa để lại. Bề ngoài, họ tỏ ra rất đạo đức và họ thực sự nghĩ mình đang hy sinh phụng sự cho công trình của Chúa. (Nhưng lại nhất định không chịu sống kết hợp nên một với Chúa) Họ là những viên giám ngục rất mực trung thành, canh phòng không cho bất cứ người nào có ý định vượt tường. Người nào không vâng lời sẽ bị khủng bố tinh thần bằng hình ảnh Satan hay hỏa ngục…Người nào công khai bày bỏ ý kiến khác với những gì họ suy nghĩ, kẻ ấy sẽ bị loại trừ. Gặp người cao cơ đưa ra quan niệm thuyết phục hơn, nhưng vì không giống những gì họ đã được cài đặt trong đầu. Họ không dám vượt tường nên đành phải dùng chiêu cuối cùng nghe có vẻ rất thuyết phục với chiến thuật biển người: Mọi người, kế cả giáo hoàng cũng sống trong tâm tình như thế. Và họ an tâm ngủ vùi trong hàng rào kẽm gai vừa do người khác tạo ra, vừa do chính mình gia cố thêm.

    Quan niệm của người trong chặng hai

    Thượng tôn lề luật: họ xét mình, xét người đều theo tiêu chuẩn luật lệ. Họ nơm nớp lo sợ, không biết làm như thế này có tội không? bỏ làm việc kia có tội không?

    Họ chăm chăm giữ mình sao cho khỏi phạm tội trọng, còn tội nhẹ như nói xấu, nói hành người khác thoải mái, vô tư. Càng nói xấu người khác họ càng cảm thấy mình trong sạch, cao thượng hơn!!!

    Truyền thống còn ghê gớm hơn luật lệ nhiều. Chúng là luật lệ bất thành văn nhưng thực sự như những vòng kim cô siết chặt vào đầu mọi người từ già đến trẻ, từ cấp thấp cho tới cấp cao. Đôi khi càng cao càng tuân thủ truyền thống một cách triệt để hơn nhiều. Mặc dù bản thân họ cũng thấy lấn cấn và không ổn khi phải áp dụng luật lệ cho mình hay cho một ai đó, nhưng vì quá nô lệ lề luật nên họ không dám uyển chuyển sao cho hợp lý nhưng cũng phải hợp tình. Thậm chí đôi khi họ cố tình áp dụng luật lệ, cơ chế để hưởng đặc quyền, đặc lợi của mình hay để loại trừ những người không hợp ý mình!!

    Họ lại giả vờ quên mất lời tâm tình của Thánh Phao-lô

    Tội lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng. (Rm 6:14)

    Nhưng nay, chúng ta không còn bị Lề Luật ràng buộc nữa, vì chúng ta đã chết đối với cái vẫn giam hãm chúng ta. Như vậy, chúng ta phục vụ Thiên Chúa theo tinh thần mới, chứ không theo bản văn cũ của Lề Luật. (Rm 7:6)

    Chặng thứ ba: Hồ nghi –đặt lại vấn đề. Khắc khoải - suy tư - kiếm tìm – khám phá.

    Đây là chặng quan trọng nhất và quyết định trong tiến trình đổi mới thực sự và triệt để. Chặng này cũng có 2 nhóm đại diện: Sùng tín và Lý luận.

    Nhóm sùng tín: thường thường sau cơn thập tử nhất sinh, hoặc thóat chết một cách nhiệm màu, họ bất chợt nhận ra rằng Chúa đã cứu mình và khám phá ra tình yêu của Chúa. Tiếng sét ái tình ấy đã giúp họ bắt đầu sống một cuộc sống mới, vui tươi hơn, trong một thời gian ngắn.

    Nếu không được một cộng đòan nuôi dưỡng tiếp tục, tiếng sét ái tình không còn bừng cháy trong tim nữa. Chuyện thóat chết ngày xưa trở thành một kỷ niệm đẹp, lâu lâu có dịp nhắc lại, như kể một câu chuyện cổ tích!! Họ lại từ từ trở về chặng Hai.

    Nếu may mắn sống trong cộng đòan nào đó, họ có thể tiếp tực sống tốt hơn và hân hoan làm chứng cho Chúa hết ơn huệ này đến ơn huệ khác xảy ra trong cuộc đời mình. Anh ta tiếp tục xin ơn, ngợi khen và cảm tạ Ngài. Ngài vẫn ở ngoài anh như một ông tiên hiền lành, quan phòng chăm sóc cho anh ta hơn trước đây nhiều. Anh ta ở giữa chặng Hai và chặng Ba.

    Nếu được người hướng dẫn nhiều kinh nghiệm, anh ta có thể khám phá ra ơn huệ tột cùng, vĩ đại và nền tảng cho mọi ơn huệ khác: đó chính là Chúa tuôn đổ Thần Khí vào lòng mình và cho mình được Thông Phần Bản Tánh Thiên Chúa. Từ khám phá tuyệt vời này, anh ta không còn lải nhải xin ơn nữa nhưng bắt đầu tập sống trong Thần Khí Thiên Chúa. Anh đã nhẹ nhàng bước vào vườn địa đàng, với tay hái trái cây trường sinh và âm thầm thưởng thức hương vị ngọt ngào của tình yêu đích thực và sự sống thần linh của Thiên Chúa…nơi chặng Bốn.

    Nhóm Lý luận: Trong thời gian này, anh ta tự mình đặt lại toàn bộ vấn đề: về Chúa, về Giáo hội, về giáo sĩ, về giáo dân, về cách sống đạo, về chính bản thân mình: Tại sao mình sinh ra? Mình sinh ra để làm gì? Mình có mang một sứ mệnh nào trên đời này không? Chúa ở đâu? Chúa có dính dáng gì tới cuộc sống của mình không? Thế nào là nên trọn lành như Cha trên trời? Đời sau của mình sẽ ra sao? Làm sao nhận ra sự hiện diện của Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm mình??…và còn cả chục vấn đề băn khoăn, trăn trở khác…

    Đây là chặng bản lề dẫn tới 2 kết quả trái ngược:

    Nếu không gặp người hướng dẫn lành nghề, anh ta sẽ tiếp tục luẩn quẩn trong bát quái trận đồ, không lối thóat, từ đó sinh ra bất mãn, chống đối, rồi anh ta rơi trở về chặng hai, thậm chí chặng một. Tệ hơn nữa, anh ta rời bỏ Giáo hội để tìm một câu trả lời ở chỗ khác.

    Nếu anh ta quyết tâm tìm kiếm Thiên Chúa với tấm lòng mở rộng qua Kinh Thánh và Cầu nguyện – không phải là lải nhải cầu xin nhưng đó là những giây phút băn khoăn tìm kiếm Ngài, kết hợp với những chia sẻ tận tình của người hướng dẫn có nhiều kinh nghiệm tâm linh cùng với những người đang khao khát như mình, chắc chắn, chẳng bao lâu, có thể 6 tháng, một, hai, ba năm sau… anh ta sẽ như cá chép vượt cửa vũ môn và biến thành rồng để bay lên chặng bốn.

    Lúc này lời Kinh Thánh đã ứng nghiệm nơi anh: Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho…..Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao? " (Lc 11:13)

    Thực vậy, họ đã ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. (1Pr 2:9)

    Chặng thứ bốn: Thần bí

    Nhà thần bí – nói cho oai – là những người sau một thời gian khắc khoải, suy tư, khao khát, kiếm tìm, họ đã gặp gỡ và nhận ra rằng: Tôi và Cha tôi là một (GA 10:30) không những dành cho Đức Giêsu – người anh cả - mà còn ứng nghiệm với tất cả đàn em đông đúc của Ngài. Họ nhận ra rằng ngày đã bừng sáng và sao mai mọc lên soi chiếu tâm hồn anh em.(2Pr 1:19). Từ khi mở mắt, họ nhìn Thiên Chúa, nhìn mình, nhìn anh em với ánh mắt hòan toàn trước đây. Họ tiếp tục sống y như những người khác, cũng tham dự Thánh Lễ, đọc kinh, lần hạt, viếng Thánh Thể, loan báo Tin Mừng, làm việc bác ái..….nhưng mục đích không phải là để lập công chuộc tội, không phải để được lên thiên đàng mai sau.. bởi vì họ không còn phân biệt việc đạo đức - việc trần gian một cách rạch ròi dứt khóat. Thực vậy, đối với họ, việc nào cũng trở thành linh thánh trong tâm tình Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20)

    TIÊU CHUẨN PHÂN CHIA

    Bốn chặng đường tâm linh được dựa trên nền tảng MỐI TƯƠNG QUAN VỚI THIÊN CHÚA

    Chặng một: Thiên Chúa chẳng liên quan gì tới Họ.

    Kinh vì dấu Thánh Giá của họ quả thực là ngạo mạn: ĐÓNG ĐANH Đức Chúa Cha VÀO Đức Chúa Con VÀO Đức Chúa Thánh Thần, như đã có trước vô cùng, và bây giờ và hằng có và đời đời CHẲNG CẦN. Amen.

    Thực vậy, họ chẳng cần Thiên Chúa làm gì. Vì liên quan tới Thiên Chúa, đôi khi đâm ra khó khăn trong công việc làm ăn mua gian, bán lận của họ.

    Chặng Hai: Thiên Chúa ở ngoài họ. Mà vì ở ngoài, nên Chúa trở thành đối tượng mang nhiều hình ảnh khác nhau tùy theo tâm trạng của họ. Bình thường Chúa là đấng chí tôn không ai có thể đến gần. Thế là họ cần phải có những đấng trung gian như Đức Maria, các thánh… đứng ra cầu bầu. Cuộc đời họ gai góc, gian nan, nên Chúa trở thành ông thần cứu cho họ tai qua nạn khỏi. Gần gũi hơn một chút, nhiều cộng đòan đã lớn tiếng gọi Ngài là Cha nhưng họ lại luôn mang tâm tình của người anh cả - tâm tình của người làm thuê chứ không phải tâm tình của người con yêu dấu. Bằng chứng là đã từng có một trong những huynh trưởng chóp bu của một công đòan kia cảnh báo tòan thể cộng đoàn: Chúa đã trao cho chúng ta công trình của Ngài. Nếu chúng ta lười biếng, bê bối, Chúa sẽ loại bỏ chúng ta và trao công trình này cho người khác. Rõ ràng là tâm tình của người làm mướn mong được thưởng công. Tâm tình của người con sẽ khác hẳn, giống như Đức Giêsu đã từng hân hoan thưa rằng: Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. (Dt 10:7) Kinh khủng nhất là gần tới giờ chết, chúng ta thấy Chúa như một vị thẩm phán chí công. chúng ta sẽ bối rối, lo sợ biết bao khi thấy mình đầy tội lỗi!!

    Chặng Ba: Không bằng lòng với khuôn mặt Thiên Chúa rập khuôn, khô cứng đã được cài đặt sẵn từ thủa còn thơ. Thiên Chúa bỗng trở thành dấu hỏi thật to và bí nhiệm khiến họ phải băn khoăn trăn trở kiếm tìm khuôn mặt đích thực của Ngài.

    Chặng bốn: Thiên Chúa không còn mang hình tướng. Thiên Chúa trở thành sự sống, sự sáng, sức mạnh, tình yêu ngay trong cuộc đời thường ngày của họ. Họ đã nhận ra sự hiện diện và họat động của Thần Khí ngay trong tâm mình. Họ đã nên một với Chúa. Điều tâm đắc nhất trên đời là sống theo châm ngôn nổi tiếng của Phao-lô: Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20).

    ĐỔI MỚI KHÔNG NGỪNG

    Một điều lưu ý rất quan trọng: Cuộc đời trần gian cũng như cuộc sống tâm linh giống một giòng chảy liên tục, lên xuống bất thường, nên 4 chặng đường trên không phải là những khuôn mẫu bất động.

    Thí dụ như: 6 năm trước đây, tôi ở chặng một, nhưng cách đây 4 năm tôi đã chuyển lên chẳng hai. Rồi cách đây 2 năm tôi đã say sưa tìm kiếm Thiên Chúa nơi chặng ba. Và mới cách đây 5 tháng, tôi đã nhận ra mình đã bay vút lên chặng BỐN.

    Thí dụ khác: Nội trong một ngày Chúa nhật: Sáng đi lễ, lỡ có chuyện quan trọng, thế là suốt buổi lễ tôi xem lễ như người máy: Chặng Hai. Về nhà, con cái hung hăng cãi lại cha mẹ, sùng máu tôi la hét om xòm: Chặng Một. Buổi chiều, xem một đọan sách hay quá, tôi suy tư miên man và khám phá ra một ánh sáng mới: Chặng Ba. Buổi tối, trong không gian yên tĩnh, tôi trầm lắng ngồi thiền, tâm hồn an bình và nghe sự sống của Thần Khí lưu chuyển khắp châu thân và chìm trong sự kết hợp thân mật với Ngài : chặng Bốn…. Tại sao lại có chuyện như vậy?

    Bởi vì dù đã lên chặng Bốn, nhưng suốt hơn ba mươi năm lặn ngụp chìm đắm trong màn đêm tối tăm của chặng một và chặng hai, nên tôi vẫn không ngừng vấp ngã, lao đao…

    May mắn thay, tôi được nghe những người kinh nghiệm đi trước khích lệ rằng. Không nhằm nhò gì, vấp ngã chỗ nào thì đứng dậy, đi tiếp. Điều quan trọng là quyết tâm ngày càng tăng thời gian sống kết hợp với Chúa. Thí dụ ba tháng đầu sống với Chúa mỗi ngày năm phút.. Sau này, thời gian càng tăng lên, có thể lên tới vài tiếng đồng hồ trong một ngày là chuyện thường.

    Quả thật cảm nghiệm của Phao-lô là một ánh sáng, một khích lệ giúp chúng ta vững tâm tiến bước.

    Dù con người bên ngoài của chúng tôi có tiêu tan đi, thì con người bên trong của chúng tôi ngày càng đổi mới. (2Cr 4:16)

    Anh em đã mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu. (Cl 3:10).

    Vâng, tiến trình đối mới là một tiến trình ngày càng đổi mới - hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá - chính là lời kêu gọi thống thiết, tích cực và triệt để, đặc biệt trong mùa chay thánh này
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Sunday, February 26, 2006

    Mùa Chay – Mùa Đánh Trống Bỏ Dùi!!

    Lung-Linh

    Mùa chay tới, chúng ta lại được dịp nghe các linh mục kêu gào: Hãy cởi bỏ con người cũ, mặc con người mới. Những bài thánh ca thúc giục chúng ta Hãy tỉnh thức đi!! Hãy sẵn sàng!! Hãy xé lòng, Đừng xé áo!! Nghe như những tiếng trống dồn dập… thúc quân tiến lên phía trước mang lại chiến công tòan thắng oai hùng.

    Quan niệm thông thường
    Trước đây, dù đã nghe đi nghe lại những lời kêu gọi trên cả trăm lần, nhưng chúng tôi không thể hiểu nổi. Chúng tôi chỉ hiểu rất lơ mơ rằng:

    Hãy tỉnh thức: Đây là điều khó hiểu nhất. Thế nào là tỉnh thức? một ngày tỉnh thức mấy giây? Mấy phút? Chịu chết!! Không tài nào hiểu nổi.

    Hãy sẵn sàng: điều này nghe có vẻ dễ hơn một chút. Chúng tôi lo giữ mình cho khỏi phạm tội trọng, nếu có tôi thì lo xưng ngay. Nếu không sẵn sàng, lỡ ra chết bất thình lình, chúng tôi phải đến trước tòa Chúa phán xét. Ngài thẩm phán chí công thấy chúng tôi còn mắc một tội trọng mà thối. Ngài sẽ phán quyết: Xuống hỏa ngục đời đời, ở đó mà khóc lóc, nghiến răng!! Chúng tôi sẵn sàng theo kiểu sinh viên muốn khỏi ở lại lớp, thì không môn nào bị dưới điểm 3 – gọi là điểm liệt!!

    Cởi bỏ con người cũ, mặc con người mới thường được hiểu đơn giản là xét mình xem có gì bê bối thì bớt đi một chút. Tăng cường việc đạo đức hơn một chút. Thế là xong. Mùa chay năm sau, lại sao y bản chánh mà thực hiện cho đến suốt đời.. Vì thế, trong suốt mùa chay, mỗi người tự xét mình và lên một chương trình khá cụ thể với quyết tâm rất cao. Thí dụ như:

    Mùa chay này, thay vì uống 3 xị, tôi chỉ uống 2 xị thôi..hy sinh dâng lên cho Chúa một xị!!

    Mùa chay này, thay vì cứ khóai tụm năm túm ba chê bai các linh mục, nói xấu cộng đòan khác trong cùng giáo xứ, chúng tôi nhắc nhau nói ít lại một chút!!

    Mùa chay này, chúng tôi sẽ tổ chức giúp người nghèo khổ rồi báo cáo rùm beng trên bảng thông tin giáo xứ.

    Mùa chay này, ba việc quan trọng không thể thiếu – nếu thiếu - mùa chay sẽ mất 75% ý nghĩa. Đó là Thứ Tư Lễ Tro phải đi tham dự để được xứ tro lên đầu. Phải đi nghe giảng tĩnh tâm do các linh mục khách thuyết giảng để thay đổi bầu không khí. Cuối cùng là Phải Xưng Tội trước Tuần Thánh để đón mừng lễ Phục Sinh cho thật trọng thể và tưng bừng hân hoan sau những ngày bấm bụng chịu đựng suốt Mùa Chay Thánh!

    Vút một cái, Mùa Chay Thánh qua đi… lại tiếp tục uống 3 xị mỗi ngày, tiếp tục tụm năm túm ba nói hành nói tỏi, tiếp tục sống tà tà … mỗi ngày như mọi ngày. Con người cũ vẫn hoàn con người cũ. Chưa kịp tỉnh thức đã tiếp tục ngủ vùi trong nếp sống đạo nhàm chán, lê thê suốt mùa thường niên lờ lững chảy trôi không định hướng Đúng là Mùa Chay…Mùa Đánh Trống Bỏ Dùi!!

    Tại sao vậy?

    Đơn giản thôi. Giữ đạo theo kiểu đàn cừu. Bảo ăn chay thì ăn chay mà chẳng biết ăn chay để làm gì. Bảo xưng tội thì xưng tội cho xong một bổn phận. Nói cho cùng, chẳng biết xưng tôi gì bây giờ. Chẳng làm hại ai, chẳng làm phiền lòng hàng xóm. Lâu lâu anh em cãi nhau. Lâu lâu vợ chồng chửi bới nhau một chút. Lâu lâu, buôn gian bán lận một chút..người làm ăn buôn bán nào mà chẳng như thế… Biết xưng tội gì đây? Bèn xưng đại cho có rồi đâu vẫn hòan đấy. Mang tiếng con nhà có đạo, đạo gốc, đạo dòng nhưng chẳng hề biết Chúa là ai ngay trong cuộc sống thường ngày của mình.

    Quả thực, Mùa Chay…Mùa Đánh Trống Bỏ Dùi!!

    Quan niệm tích cực
    Chúng ta cùng nhau đọc lại cảm nghiệm của Phao-lô trong thơ gởi giáo đòan Ê-phê-xô: Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện. (Ep 4: 22-24)

    Trong đọan trên, có ba vấn đề cần quan tâm: Phải để Thần Khí đổi mới – đổi mới tâm trí - hình ảnh Thiên Chúa.

    Vấn đề thứ nhất: Phải để Thần Khí đổi mới. Quan niệm thông thường cho rằng: muốn đổi mới, chỉ cần quyết tâm, quyết tâm, cố gắng, cố gắng dẹp bỏ một vài thói hư, tật xấu dựa vào ý chí của mình… hưởng ứng theo phong trào đổi mới với biểu ngữ căng trước cổng nhà thờ và những hồi trống thúc giục đổi mới thùng thùng suốt mùa chay. Nhưng khi mùa Phục Sinh tưng bừng bước tới, phong trào đổi mới xẹp như bánh bao chiều. Tất cả chỉ vì chúng ta vận dụng sai sức mạnh đổi mới. Chúng ta giống như những người hì hục đẩy xe lên dốc bằng cơ bắp tay chân thay vì ngồi lên xe khởi động máy và vun vút phóng lên đỉnh yêu núi Tabor nơi đó chúng ta cũng được đổi mới con người cũ thành con người mới như Đức Giêsu đã từng biến hình thủa nào.

    Thực vậy, chính Thần Khí mới đổi mới con người cũ của ta vừa nhanh vừa nhẹ nhàng. Nhưng tại sao hầu hết người giáo dân chúng ta không nhận ra Thần Khí Thiên Chúa trong mình? Đây là điều đáng tiếc biết bao!!! Bấy lâu nay chúng ta được dạy rằng: chúng ta chỉ là lòai thụ tạo yếu đuối, thấp hèn, tội lỗi. Ngay cả những nhóm chia sẻ Lời Chúa vẫn cứ còn lưẩn quẩn trong vòng kim cô của cảm tạ ngợi khen và xin ơn hết năm này tới năm khác. Cảm tạ và xin ơn rất có ích cho mấy năm đấu chập chững trong cộng đòan, nhưng nếu cứ kéo dài mãi cả chục năm thì Thần Khí Thiên Chúa bao giờ mới phát huy hết năng lực của Ngài đề đổi mới chúng ta. Bằng chứng là vài năm đầu anh chị em rất hăng hái nhưng rổi những năm sau các thành viên chán nản, mất sinh khi, rời bỏ cộng đòan hoặc ở lại chỉ để có dịp gặp gỡ anh em cho đỡ buồn.. còn chuyện khám phá ra Thần Khí Thiên Chúa trong tâm mình coi như chẳng mấy quan tâm.

    Vấn đề thứ hai: Đổi mới tâm trí. Kinh Thánh ghi rõ ràng là đổi mới tâm trí, hy lạp gọi là metanoya: đổi mới tư duy, đổi mới não trạng; Đổi mới tâm trí chính là đổi mới quan niệm, đổi mới lối nhìn. Một khi chúng ta nhận ra Thần Khí Thiên Chúa trong tâm mình thì chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều tuyệt diệu: Chỉ cần trích một ít trong Roma chương tám thôi, cũng đủ rổi:

    Luật của Thần Khí ban sự sống trong Đức Ki-tô Giê-su, đã giải thoát tôi khỏi luật của tội và sự chết

    Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an
    Ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa

    Quả thực là thú vị khi chúng ta nhận ra rằng nhờ Thần Khí Thiên Chúa, tôi thóat khỏi luật của sự tội và sự chết, từ nay tôi sống bình an trong tâm tình người con yêu dấu của Ngài. Từ khám phá tuyệt vời này, chúng ta nhìn Chúa, nhìn mình, nhìn anh em khác hẳn trước kia. Đó chính là đổi mới đích thực.

    Nếu chúng ta lại thích đổi mới công việc: đọc kinh, đi lễ, lần hạt, làm việc bác ái, ra đi Loan báo Tin Mừng - nhưng lại không có Thần Khí Thiên Chúa thì không biết loại loan báo điều gì??!! Chúng ta vẫn mãi cũ xì!!

    Vấn đề thứ ba: Hình ảnh Thiên Chúa.

    Con người cũ chỉ biết đổi mới một số việc làm cụ thể để lập công chuộc tội. Đây là tâm tình của tên nô lệ, của làm công, của người anh cả trong ngụ ngôn người cha nhân lành..chính vì thế hết Mùa Chay, lập tức trở lại con người cũ.

    Một trong những dấu chỉ con người mới chính là khám phá ra mình mang hình ảnh Thiên Chúa y như Đức Giêsu – một A-đam mới – một mẫu người mới lý tưởng tuyệt vời. Thực vậy Phao-lô đã chia sẻ cảm nghiệm này qua 2 câu Kinh Thánh ngắn gọn nhưng đầy xác tín:

    Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình,
    là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo,(Cl 1:15)

    Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người,

    để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. (Rm 8:29)

    Việc đồng hình đồng dạng này không phải do công phúc của chúng ta tạo ra như đi dự hàng ngàn Thánh lễ, lần hạt hàng ngàn chuỗi, viếng thánh thể hang trăm lần … nhưng chỉ vì yêu thương, Chúa Cha đã tiền định sẵn cho mỗi người chúng ta nên đồng hình đồng dạng với Con của Người.

    Tóm lại, muốn cởi bỏ con người cũ để mặc lấy con người mới thì điều quan trọng đầu tiên là phải để Thần Khí đổi mới – đổi mới tâm trí với quan niệm mới, lối nhìn mới chứ không chỉ dựa vào một vài việc cụ thể bên ngoài. Cuối cùng là dần dần nhận ra hình ảnh Thiên Chúa ngay trong tâm mình…

    Mến chúc tất cả chúng ta thực sự đổi mới trong Mùa Chay Thánh này, chứ không còn tình trạng đánh trống tùng thùng cho kêu theo phong trào rồi sau đó đã vội treo dùi lên giá!!!
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Thursday, February 09, 2006

    CƠ CHẾ XIN – CHO TRONG KINH NGUYỆN

    Lung Linh

    Nhìn vào thực tế
    Chúng tôi lạy ƠN
    Trong kinh sách và những lời cầu nguyện, dường như chúng ta thường thích từ ƠN, một người ngoại giáo có thể rất thắc mắc không hiểu ý chúng ta muốn nói gì khi chúng ta cúi đấu kính cẩn nguyện xin
    Chúng tôi lạy ƠN Đức Chúa Giêsu nhân thay cam thay…(Tại sao không lạy Đức Chúa Giêsu mà lại lạy ƠN Đức Chúa Giêsu??!!)

    Chúng tôi lạy ƠN Đức Chúa Thánh Thần… (Tại sao không lạy Đức Chúa Thánh Thần mà lại quay ra lạy ƠN Đức Chúa Thánh Thần??!!)
    Ngay cả trong bản dịch Kinh Thánh cũng đã có câu: Người đã cứu chúng ta nhờ phép rửa ban ƠN Thánh Thần (Tt của :5) . Trong khi bản dịch trong New International Version đã viết: He saved us through the washing of rebirth and renewal by the Holy Spirit, Tạm dịch là Người đã cứu chúng ta nhờ phép Rửa của việc tái sinh và canh tân bằng Thánh Thần. Vâng, xin nhắc lại: bằng Thánh Thần chứ không phải ƠN Thánh Thần!! Cứ như thể ƠN Thánh Thần còn quan trọng hơn cả chính Thánh Thần!!!

    Cơ chế Xin – Cho tuỳ hứng
    Chúng ta thường coi Chúa như một ông thần giữ khư khư kho ân huệ vĩ đại của mình và ban cho nhân loại một cách rất tuỳ hứng. Thích cho ai thì người ấy hưởng. Xin mãi mà Ngài vẫn không cho. Đôi khi , chẳng xin gì thì Ngài tự nhiên lại cho. Vì thế mới xảy ra những chuyện rất nghiêm chỉnh, nhưng nghĩ lại thì thấy nó buồn cười làm sao ấy.

    Trong lời cầu nguyện hàng ngày, chúng ta đã lải nhải xin hết ơn này đến ơn khác. Xin nhiều quá đến nỗi e rằng Thiên Chúa cũng phải bị căng thẳng thần kinh trước hàng tỷ người đang tranh nhau cầu xin mà ai cũng muốn mình được ưu tiên!!

    Có người còn chắc ăn và tỏ ra rất mực tha thiết: Xin Chúa lắng nghe, dủ lòng thương mà nhận lời chúng con. Vì e rằng Xin Chúa nhận lời chúng con chưa đủ ép phê

    Cơ chế Xin – Cho gây lúng túng, hoang mang
    Đôi khi Thiên Chúa cực kỳ lúng túng khi phải nghe hai lời cầu xin trái ngược nhau. Người lái xe cầu xin cho đi bình an trên xa lộ, trong khi người sửa xe lại xin Chúa vớ được nhiều xe hư dọc đường!!

    Chuyện cầu nguyện cũng nhiêu khê như chuyện dài nhiều tập khi người ta thường than rằng. Cầu xin hết tháng này tới tháng khác mà Chúa chẳng ban ơn gì cả ... điên cả lên, không thèm đi lễ, đọc kinh gì nữa!!

    Buồn quá bèn than thở với linh mục nào đó. Có thể ngài yên ủi: Hãy kiên nhẫn, một ngày nào đó Chúa sẽ nhận lời. Có khi ngài cảnh cáo: Tại ông xin không đúng ý Chúa, nên Chúa không cho là phải. Đôi khi ngài còn triết lý: Biết đâu Chúa còn thử thách nhân đức kiên nhẫn của ông!! Ôi! Toàn những lời giải dáp gây hoang mang cho nhân loại khốn khổ.

    Cơ chế Xin – Cho tạo luẩn quẩn.
    Trong những giờ Cầu cho linh hồn mới qua đời hay giờ đọc kinh giỗ, chúng ta chắc đã nghe rất nhiều lời cầu xin đại loại như sau:

    Lạy Chúa, chúng con tin rằng giờ này linh hồn .... đã về với Chúa trong vòng tay âu yếm của Chúa....

    Thế mà chỉ vài phút sau đó thế nào chúng ta lại nghe đoạn kết luẩn quẩn:

    Nhưng chắc chắc linh hồn còn vương vấn bao tội khiên, nên giờ đây chúng con nài xin Chúa dủ lòng thương tha thứ lỗi lầm mà cho linh hồn ...mau về hưởng tôn nhan Chúa!! Đã về với Chúa rồi, sao lại còn chuyện mau về hưởng tôn nhan Chúa??

    Nguyên nhân tạo nên cơ chế xin cho.
    Để dễ dang tiếp xúc với Thiên Chúa, chúng ta nhân cách hoá Ngài thành một người Cha, một ông Chúa, một đâng quyền năng... và thay vì sống với Ngài trong tâm tình con yêu dấu của Ngài, chúng ta tôn vinh Ngài lên tận chín tầng mây như một ông vua với quyền sinh sát trong tay - thi ân giáng phúc tuỳ hứng. Còn chúng ta chỉ là một lũ thảo dân lúc nhúc dưới gầm trời này với đầy mặc cảm tự ty: phàm hèn, tội lỗi, xấu xa... Và với cái nhìn trần gian là nơi khổ ải, là chốn lưu đầy với biết bao khó khăn, đau khổ, chúng ta chỉ còn ngước trông lên Chúa xin Ngài dủ lòng thương. Như vậy, chính chúng ta - những con người tự đào cho mình một cái hố ngăn cách giữa mình và Chúa nên mới tạo ra một cơ chế Xin – Cho đáng tiếc này.

    Ngoài ra, còn một nguyên nhân cốt yếu khác. Đó là ta lấy cái tôi làm trung tâm. Ta đã ngầm thay đổi Kinh Lạy Cha theo ý của mình.

    Lạy Cha chúng con ở trên trời

    Chúng con nguyện DANH CON cả sáng. (Mang tiêng là làm cho công trình của Chúa nhưng chỉ vài năm sau, con chỉ còn thấy DANH CON cả sáng từ bắc chí nam...Đâu cần, con có ngay ...nhưng động lực thúc đẩy con ra đi Loan báo Tin Mừng chính là DANH CON ngày càng cả sáng!!! Đi tới đâu ai cũng khen ngợi con giỏi, con hay... nghe mà khoái cái lỗ nhĩ, sướng rơn cả người....Ngay cả những người viết bài trên Net – trong đó có tôi – nếu không tỉnh thức, cũng dễ rơi vào DANH CON cả sáng khi cảm thấy có quá nhiều người biết đến tên mình.....)

    Nước CON trị đến. ( Danh tiếng của con, danh tiếng gia đình con, cộng đoàn con lan tràn khắp nơi )

    Ý CON thể hiện dưới đất cũng như trên trời!!! (Ý CON chứ không phải Ý Cha đâu nhé!!!)

    Làm cách nào để phá vỡ cơ chế Xin – Cho?
    Rất dễ dàng. Thay vì mang tâm tưởng của người tôi tớ, nô lệ, phàm hèn, tội lỗi, chúng ta hãnh diện xác tín mình là con yêu dấu của Cha do chính Ngài sinh ra. Dù chúng ta đã nghe nói nhiều lần, nhưng mỗi lần nhắc lại là mỗi lần giúp chúng ta đón nhận Lời Chúa để phá vỡ cơ chế Xin – Cho dễ dàng hơn.

    Tôi là con Thiên Chúa do chính Ngài sinh ra:

    Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,
    cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
    hoặc do ước muốn của người đàn ông,
    nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1:13)

    Ngài còn trang bị cho tôi sức mạnh thần thánh:

    Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ (2Tm 1:7)

    Tuyệt với nhất, Ngài đã cho chúng ta thông phần chính bản tánh Ngài:

    Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa,(2Pr 1:4) Còn ơn nào cao quý bằng??

    Chỉ cần quay trở về con người đích thực của mình – con yêu dấu của Cha. Sống kết hiệp mật thiết với Cha ngày càng nhiều hơn. Phó thác mọi sự trong bàn tay yêu thương quan phòng của Cha, còn mọi sự khác, Chúa ban thêm cho. CÁI TÔI, Ý CON dần dần nhỏ bé lại để DANH CHA, Ý CHA ngày càng lớn lên trong chúng ta.

    Nếu chúng ta thực sự sống trong tâm tưởng tích cực này, chắc chắc cơ chế Xin –Cho sẽ dần dần sụp đổ...

    LƯU Ý QUAN TRỌNG

    Nói như vậy, không có nghĩa là phủ nhận tất cả những lời cầu nguyện - Hòan toàn không phải thế. Vì Đức Giêsu đã nhắc nhở: Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn (Lc 21:36).

    Cầu nguyện để mối tương giao giữa ta và Chúa ngày càng gắn bó hơn

    Cầu nguyện để càng có nhiều thợ gặt ra đi Loan báo Tin Mừng cho muôn dân

    Cầu nguyện để gia đình mình, cộng đòan mình, giáo xứ mình sống tích cực trong năm sống Lời Chúa

    Cầu nguyện để Giáo Hội không ngừng trở về nếp sống thánh thiện thủa ban đầu.

    Cầu nguyện để ........

    Nhưng điều quan trọng nhất của cầu nguyện vẫn là để mối tương giao con – Chúa mật thiết hơn và DANH CHA cả sáng, Ý CHA thể hiện dưới đấtt cũng như trên trời...
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Friday, January 27, 2006

    CHIA SẺ NHƯ NGƯỜI CÓ THẨM QUYỀN

    Lung Linh


    Trong bài chia sẻ này, chúng tôi xin trình bày ngắn gọn cách Loan báo Tin Mừng của Đức Giêsu và của mỗi người chúng ta.

    Đức Giêsu Loan báo Tin Mừng

    Để chính thức mở đầu cuộc Loan báo Tin Mừng, Đức Giêsu đã tuyên bố tại hội đường:

    Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,

    để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.

    Người đã sai tôi đi công bố

    cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha,

    cho người mù biết họ được sáng mắt,

    trả lại tự do cho người bị áp bức,

    19 công bố một năm hồng ân của Chúa. (Lc 4: 18-19)

    Ta thấy đó. Điều kiện nền tảng: Chúa sai đi và ban tràn đầy Thánh Thần cho người Loan báo Tin Mừng

    Đức Giêsu nghe ai? Chắc chắn đó là Chúa Cha chứ còn ai vào đây.

    Tôi còn có nhiều điều phải nói và xét đoán về các ông. Nhưng Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật; còn tôi, tôi nói lại cho thế gian những điều tôi đã nghe Người nói."27 Họ không hiểu là Đức Giê-su nói với họ về Chúa Cha. (Ga 8:26)

    Tất nhiên nghe ỏ đây không phải là những âm thanh vo ve bên tai – mà chính là Đức Giêsu đã tiếng của Cha vang trong thinh lặng. Chính vì vậy Đức Giêsu đã tuyên bố nhiều lần. Ai có tai thì nghe. Ai chẳng có tai !! nhưng có người nghe, có người không nghe!! Lời Chúa trong thánh lễ, nơi hội họp, khi chia sẻ…vang lên hàng ngày, hàng tuần… nhưng chỉ người nào có TAI TÂM LINH mới nghe được mà thôi.

    Đức Giêsu còn nhấn mạnh thêm

    "Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu,

    và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì,

    nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy.

    29 Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc,

    vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người." (Ga 8:28-29)

    Làm cách nào để nghe lời Chúa Cha đã dạy ? Đức Giêsu đã dành những giờ phút cầu nguyện hàng ngày vào lúc sáng sớm và khi hoàng hôn buông lơi trên vùng núi thanh vắng. Chắc hẳn là Ngài không lải nhải xin hết ơn này đến ơn khác – nhưng Ngài để lòng mình lắng đọng thật sâu trong sự kết hợp tròn đầy với Cha.

    Và Đức Giêsu để lại cho chúng ta một trong những cảm nghiệm Loan báo Tin Mừng tuyệt vời nhất khi Ngài chia sẻ rất ư là chân tình:

    Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. (Ga 14:10)

    Đây vừa là đỉnh cao vừa là bằng chứng Đức Giêsu là người rao giảng như một Đấng có thẩm quyền.

    Trước đây tôi cứ tưởng rằng: Chúa Cha cứ ở trên trời vuốt râu cười nói thản nhiên vui vẻ, mặc cho Chúa Con khốn khổ lang thang Loan báo Tin Mừng khắp các thành trong miền Thập tỉnh. Mặc cho Chúa Con uống chén đắng một mình, và chết cô đơn tủi nhục trên thập giá!! Makeno!!(Mặc kệ nó). Hóa ra không phải như vậy!!! Qua thân xác Đức Giêsu, chính Chúa Cha Loan báo Tin Mừng, dạy dỗ các môn đệ, vác Thánh giá và chịu chết để tỏ mình ra cho con cái của Ngài, để bày tỏ tình yêu vô biên của Ngài cho nhân lọai.

    Chúng ta Loan báo Tin Mừng

    Chúng ta cũng được Chúa sai đi và ban tràn đầy Thánh Thần ngay từ khi còn trong lòng mẹ:

    5 "Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi;
    trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
    Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân." (Gr 1 :5)

    Tất nhiên là Chúa đã thánh hóa chúng ta bằng Thần Khí của Ngài và sai ta làm ngôn sứ cho chư dân - chính là thực hiện công cuộc Loan báo Tin Mừng.

    Chúng ta Loan báo Tin Mừng như thế nào?

    Rất nhiều người trong chúng ta hiểu Loan báo Tin Mừng rất đơn giản và méo mó: Bỏ nhà ra đi và nói những gì đã được dạy như máy cassette không hồn. Nói vung vít những điều mà chính mình chẳng một chút cảm nghiệm.

    Thực ra, muốn Loan báo Tin Mừng, chúng ta cần phải lắng nghe tiếng Chúa.

    Muốn nghe được tiếng Chúa, tốt nhất là chúng ta cầu nguyện – đó là những giờ phút chìm trong thinh lặng thẳm sâu, lắng nghe tiếng Chúa trong tình trạng kết hợp với Ngài một cách miên mật. Rồi thực hiện Lời Chúa trong cuộc sống thường ngày. Từ đó, phát sinh những cảm nghiệm sống động. Sau đó, mới Loan báo Tin Mừng bằng chính những cảm nghiệm sống động đó.

    Lời của đức Phaolô VI đã trở thành phương châm tuyệt vời: Thời nay người cần chứng nhân chứ không cần thày dạy.

    Thực vậy, thày dạy chỉ nói những gì về lý thuyết khô khan, không tưởng –Trong khi chứng nhân trình bày như người có thẩm quyền vì thẩm quyền này bắt nguồn từ sức sống mãnh liệt của Thiên Chúa ngay trong tâm hồn họ.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •