ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Sunday, July 31, 2005

Làm sao biết mình đang ngủ mê?

Khổng Nhuận

Như gã say rượu tít cung thang, miệng luôn lảm nhảm: Tui đâu có say! Nhưng thực ra chẳng còn một chút ý thức gì. Sáng hôm sau tỉnh dậy, không nhớ gì mình đã làm hoặc đã nói hôm qua. Tình trạng ngủ mê của chúng ta cũng vậy. Trong thời gian ngủ mê, ta thường cho rẳng mình đâu có ngủ mê. Nhưng cũng có một lúc nào đó chúng ta nhận ra mình ngủ mê và rất muốn tỉnh giấc nhưng không biết làm cách nào để tỉnh lại.

Làm sao biết mình đang ngủ mê?

Người máy: thực hiện các việc đạo đức: đọc kinh miên man, hát thánh ca dù với giọng oanh vàng, siêng năng tham dự thánh lễ, rước lễ, chầu Mình Thánh Chúa …. tất cả đều làm như cái máy theo thói quen, hoặc làm cho người ta khen. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn tự hào mình còn đạo đức hơn chán vạn người khác dựa vào những thành tích bên ngoài với con số: đi lễ hàng ngày, rước lễ hàng ngày, mỗi tuần kiêng thịt ngày thứ sáu… trong khi chúng tôi chẳng biết Chúa là ai, là gì… ngoài một mớ lý thuyết vỡ lòng về một ông Chúa mang tầm vóc uy nghi, cao siêu, xa lạ mà chúng tôi đã từng nghe đi nghe lại trong nhà thờ mỗi ngày: quả thực mình đang ngủ mê.

Đọc Kinh Thánh, dù cho mỗi ngày 15 phút, nhưng ngay sau đó lại để cho những lo toan gai góc thường ngày làm chết ngộp Lời Chúa vừa gieo vào lòng. Dù đọc suốt cả đời, hạt giống Lời Chúa cũng không thể sinh hoa trái. Có dịp nào thảo luận về Kinh Thánh, chúng tôi hăng hái tranh luận như một lũ thầy bói sờ voi. Sau đó ai về nhà nấy, chuyện Lời Chúa cứ để chim trời bay xuống ăn mất thoải mái, chẳng dính dáng gì tới đời sống thường ngày của chúng tôi: quả thực mình đang ngủ mê.

Chúng tôi còn thích đọc các sách đạo đức, thần học bàn về Chúa, đức tin, sống đạo … nhưng hầu như chúng tôi chỉ đọc để tăng thêm kiến thức, biết thêm một mớ lý thuyết xa vời với những lý luận rất cao siêu. Còn chuyện hiểu về Chúa, dường như chúng tôi vẫn còn trong tình trạng mẫu giáo với một vài quan niệm cứng ngắc, vô hồn về Chúa của mình: toàn năng, tạo dựng trời đất (đó là việc của Ngài, tôi đâu có toàn năng) yêu thương vô biên (nhưng Ngài lại chỉ yêu thương khoảng 10% số người theo đạo Chúa, còn 90% quân ngoại đạo thì mặc xác, sống chết mặc bay! ! Thế mà cũng tung hô Ngài là yêu thương vô bờ!!). hoá ra điều tôi biết về Chúa chỉ là cái vỏ, là ý niệm; còn chính bản thể đích thực của Ngài chúng tôi hoàn toàn mù tịt: quả thực mình đang ngủ mê.

Chúng tôi bỏ nhà bỏ cửa, dấn thân ra khơi Loan Báo Tin Mừng. Nhưng khổ nỗi chúng tôi chỉ biết nói những gì ghi trong giấy, không được nói ra ngoài đề, nếu không sẽ đi lạc và làm cho người nghe hoang mang. Chúng tôi chỉ là máy cassette vô hồn. Chính bản thân chúng tôi cũng chẳng thấm Lời Chúa, không biết người nghe sẽ như thế nào? ! Thành thử ra, tiếng là chúng tôi đã cứu được rất nhiều linh hồn - hàng trăm, hàng ngàn người gia nhập vào cộng đoàn - nhưng chính linh hồn chúng tôi thì không biết ra sao: quả thực mình đang ngủ mê.

Chúng tôi rêu rao lớn tiếng: hãy tin vào sự quan phòng của Chúa, nhưng chúng tôi vẫn cứ lo sợ đủ thứ. Lo vì không biết làm sao để giải quyết tình trạng tinh thần các thành viên sa sút, họ đã mất lửa thủa ban đầu. Lo vì quá khá nhiều thành viên rời bỏ cộng đoàn sau 3, 4 năm sinh hoạt. Rồi chúng tôi khích lệ nhau: Đừng sợ! Đừng sợ! Rõ ràng là chúng tôi đang mang nỗi sợ trong mình, nếu không, cần gì phải vừa run run vừa nhắc nhở nhau như thế. Thêm vào đó, trong đời sống gia đình, chúng tôi cánh cánh bên lòng lắm nỗi lo toan: Không biết chuyện làm ăn may mắn của mình kéo dài được mấy năm; Không biết con cái sau này lấy vợ lấy chồng có được hạnh phúc không? Và cả ngàn nỗi lo khác lúc âm thầm lúc dâng cao. Chính nỗi lo sợ này mách bảo cho chúng tôi biết: quả thực mình đang ngủ mê.

Tình trạng bị giam cầm, áp bức: Chúng tôi chăm chăm giữ đạo làm sao kiếm được cái vé vào cửa thiên đàng (thiên đàng mà cũng có cửa! ! ) Trước khi đi ngủ nếu không đọc ít là 3 kinh Kính Mừng thì ngủ không yên. Chúng tôi bị giam cầm trong không gian chật chột những gì đã được dạy, không dám suy nghĩ, không dám đặt vần đề, sợ lạc đạo thì chỉ có chết. Thí dụ đơn giản như Giáo hội dạy: Thiên Chúa có Ba Ngôi thì cứ buộc phải tin và vang tiếng tuyên xưng niềm tin ấy vào mỗi ngày Chúa nhật. Ba Ngôi cứ việc hủ hỉ yêu thương nhau, hiệp thông với với nhau. Còn chúng tôi là lũ thường dân lúc nhúc dưới gầm trời này có hiểu cóc khô gì đâu - đã gọi là màu nhiệm thì làm sao mà hiểu được! ! - làm sao mà hiệp thông với Ba Ngôi Thiên Chúa được. Cùng lắm hình ảnh Thiên Chúa Ba Ngôi yêu thương nhau sẽ là tấm gương sáng chói cho anh em công giáo chúng tôi biết yêu thương nhau mà thôi. Chúng tôi như lũ trẻ bảo sao nghe vậy, đứa nào thắc mắc, đặt vấn đề, suy nghĩ khác những gì bề trên dạy sẽ bị đuổi ra khỏi nhà: một hình thức bị áp bức, bị giam cầm, không bằng roi vọt, không bằng cũi chó, chuồng cọp nhưng bằng áp lực truyền thống, áp lực cộng đoàn trong giáo xứ. Như thế cũng dủ chứng tỏ: quả thực mình đang ngủ mê.

Tóm lại, chúng tôi đã dẫn ra một vài việc cụ thể để biết rằng: quả thực mình đang ngủ mê.

Một tác giả nổi danh trong cuốn Le Mystique Espiègle (Nhà Thần Bí Tinh Nghịch) đã tuyên bố rằng: Người ta sinh ra, sống và chết trong tình trạng ngủ say.

Trong câu chuyện nguyên bản Chú Đại Bàng Gà, linh mục dòng Tên Anthony de Mello đã gióng một hồi chuông báo tử cho người ai cứ mãi thích ngủ mê, không chịu thức dậy khi kết thúc câu chuyện bằng một cái chết nhạt nhẽo vô vị của chú đại bàng con: Cứ vậy, đại bàng ta sống và chết như một chú gà vì nó vẫn đinh ninh rằng mình chỉ là một con gà vô danh tiểu tốt, khốn cùng.

Làm sao chúng tôi dám quả quyết là quả thực mình đang ngủ mê?

Xin thưa: Nếu sống trong Thần Khí, chúng tôi sẽ biết rất rõ bằng tâm sáng suốt, thức tỉnh bởi vì Thần Khí thấu suốt mọi sự ngay cả những gì sâu thăm nơi Thiên Chúa. (1Cr 2; 10) ●
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Monday, July 25, 2005

    THỨC TỈNH

    Khồng Nhuận

    Dẫn nhập

    Thức Tỉnh là một chủ đề được phát triển thành một loạt bài, dựa trên tư tưởng của linh mục dòng Tên Anthony De Mello . Ngài là một nhà Linh hướng, nhà trị liệu, vị Linh sư. Ngài luôn tỏ ra là một vị Linh hướng tuyệt vời, giới thiệu người ta đến với Thiên Chúa bằng con đường thực nghiệm tâm linh. Với một chút lý thuyết soi sáng cho phần thực hành mà chúng ta quen gọi là Linh thao.
    Trước đây, chúng ta làm quen với những bài Nền tảng Sống Đời Kitô hữu. Sau đây chúng ta sẽ tiếp xúc với tư tưởng xoay quanh chủ đề Thức Tỉnh và thực tập ngay trong đời sống của mình qua những bài Linh Thao thực hành.
    Chúc quý vị Khám Phá Ra Những Ánh Sáng của Thần Khí Thiên Chúa qua những bài lý thuyết và Cảm Nhận Được Sức Mạnh của Thần Khí Ngài qua những bài Linh Thao thực hành từng ngày, từng ngày…

    Câu chuyện mở đầu: ĐẠI BÀNG GÀ

    (Theo chuyện kể của linh mục Tony De Mello nhưng phóng tác phần kết rạng ngời hơn)

    Có người nhặt được quả trứng đại bàng, đem bỏ vào ổ gà đang ấp trong chuồng. Chú đại bàng con nở ra và lớn lên cùng lứa với đàn gà con.
    Cứ thế suốt đời đại bàng con chỉ làm những việc mà lũ gà vẫn làm, và cứ tưởng mình là một gà con chết tiệt. Nó cũng bới đất tìm sâu bọ, cũng kêu chíp chíp như anh em gà.
    Một hôm, ngước nhìn trời cao, nó trông thấy một con chim tuyệt đẹp bay phía trên trong bầu trời lồng lộng thênh thang. Với dáng vẻ uy nghi dũng mãnh, cánh chim ấy nhẹ nhàng băng giữa cuồng phong, chỉ lâu lâu mới khẽ nhịp đôi cánh vàng mạnh mẽ của mình.
    Đại bàng gà kinh hãi buột miệng: “Trời! Cái gì vậy?”.
    Lũ bạn gà tranh nhau trả lời: “Đó là đại bàng - vua của các loài chim. Đại bàng thuộc trời cao, còn bọn mình thuộc về mặt đất. Bọn mình chỉ là một lũ gà vô danh tiểu tốt.”
    Một buổi chiều man mát trong khu vườn xanh tươi, cả lũ gà đang tung tăng vui đùa, bỗng nhiên cả bọn láo nháo trốn chạy tán loạn. Đại bàng gà còn đang ngơ ngác, vút một cái, nó đã nằm gọn trong vòng tay của bác đại bàng. Mở mắt ra, nó đã thấy mình ở tuốt trên đỉnh núi chót vót, rung rinh trên cành cây bên bờ hồ.
    Bác Đại bàng hỏi: Chú mày là gì?
    Đại bàng gà trả lời với vẻ rất xác tín: Cháu là gà con.
    Bác Đại bàng dứt khoát: Chú mày là đại bàng.
    Đại bàng gà ngang bướng đốp chát: Không phải, từ bé, mọi người bảo cháu là gà. Có ai gọi cháu là đại bàng đâu.
    Thôi được, thử nhìn xuống hồ nước mà xem, mặt mũi chú mày giống lũ gà con chết tiệt hay giống vẻ oai phong của ta.
    Đại bàng gà nghiêng mình trên mặt hồ trong veo và cực kỳ ngạc nhiên, lần đầu tiên khám phá ra khuôn mặt đích thực của mình: Thì ra cháu quả thật là đại bàng. Thế mà từ trước tới nay cháu cứ tưởng mình là tên gà con chết nhát.
    Từ đó đại bàng gà tập sống đời đại bàng chính danh. Thời gian đầu tập bay quả là khó! Cả mấy tháng trời mới bay cao chừng vài thước, rồi tháng này qua tháng kia, nó đã bay cao hơn.. Cuối cùng nó vui sướng tung bay trên bầu trời thênh thang tự do bất tận.
    Nhìn xuống mặt đất, nó bỗng thấy hàng ngàn chú đại bàng gà vẫn còn nhọc nhằn bươi đất tìm giun dế. Nó biết mình phải làm gì để giúp đỡ anh em mình thoát khỏi cảnh tù túng, chật hẹp, để tất cả đều vui hưởng trong khung trời bát ngát, lồng lộng hoan lạc, bình an và hạnh phúc.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Sunday, July 03, 2005

    THEO ÁNH MẮT TÂM LINH

    Khổng Nhuận

    Đây là bài được coi như tổng kết của một loạt bài Nền tảng sống đời Kitô hữu. Nhờ nắm được cốt tủy Kitô giáo, chúng ta xây dựng cho mình một quan niệm, một lối nhìn. Đây chính là một trong những chìa khóa vạn năng có thể mở được tất cả những vấn đề liên quan tới cuộc sống đạo chân thực của người Kitô hữu.
    Có nhiều cách sống đạo, có nhiều trình độ sống đạo. Từ cấp thấp nhất như chỉ có tên trong sổ Rửa tội hoặc là theo đạo để lập gia đình, sau đó: Con lấy được vợ, con thôi nhà thờ.
    Cao hơn một chút và có lẽ số này chiếm đông nhất. Đó là giữ đạo hình thức: cũng đi lễ, cũng rước lễ (chứ không phải rước Chúa), cũng đọc kinh, và đôi khi mạnh dạn tuyên xưng đức tin bằng cách làm Dấu Thánh Giá trong nhà hàng đông người. Nhưng đời sống đạo thì lại giống như quả trứng gà rỗng ruột!! chỉ còn lại một lớp vỏ mong manh!!
    Ngoài ra, có một số người cố gắng phấn đấu sống đạo cho tốt hơn. Nhưng ngay trong số những người này, cũng có thể chia làm 2 nhóm khác nhau, tùy theo quan điểm. Mỗi nhóm đứng trên đỉnh núi mang màu sắc khác nhau. Từ đó, mỗi nhóm mang cặp kính khác nhau.
    I. Nhóm thứ nhất
    Đứng trên đỉnh núi màu đen với cặp mắt kiếng đen ngòm thày bói.
    1. Đặc điểm
    Với cặp mắt kiếng đen ngòm, tôi thấy toàn thân-tâm mình nhuộm một màu đen tối, u ám, thê lương - mang biểu tượng một hình tròn đen thùi lùi. Đó là tình trạng cảm thức phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi. Tôi yên trí rằng Thiên Chúa là đối tượng ở ngoài tôi để tôi thờ lạy, cầu xin; để tôi suy nghĩ, chiêm ngắm về Ngài. Tôi nhìn Chúa theo kiểu định đề toán học với những thuộc tính tuyệt đối, với lòng tự hào ngất trời: Chúa là đấng ngàn trùng thánh đức, dựng nên trời đất muôn vật, quyền phép vô cùng, thông minh vô cùng, nhân lành vô cùng, công bằng vô cùng … Trái lại, tôi là một thụ tạo đầy khuyết điểm, với tấm linh hồn yếu đuối, mong manh, tội lỗi, xấu xa…
    2. Mục đích giữ đạo
    Đời sau được rỗi linh hồn tức là được lên Thiên Đàng hưởng mặt Chúa.
    Muốn được rỗi linh hồn tôi phải
    Xa lánh các dịp tội, nhất là tội trọng.
    Hy sinh, hãm mình, cố gắng chịu đựng vì Chúa để đền tội.
    Lập công phúc bằng cách đọc kinh, cầu nguyện, xem lễ, chịu các phép bí tích, làm việc tông đồ, bác ái… Tóm lại tôi phải giữ giáo lý của Chúa: Mến Chúa, yêu người.
    3. Tâm tình giữ đạo
    Mục đích cuối cùng là làm sao được lên Thiên Đàng, nhưng chắc chắn một điều là tôi không bao giờ được diễm phúc lên trời thẳng cẳng. Bởi vì cuộc đời giữ đạo của tôi căn cứ trên 2 cuốn sổ: bìa vàng để ghi công trạng, bìa đen để ghi tội lỗi. Sổ bìa vàng vẫn cứ mỏng manh chưa tới 10 trang giấy; trong khi sổ bìa đen lại dày lên rất nhanh theo năm tháng tội tình. Vì yếu đuối phàm hèn, vương vấn tội lỗi, tôi sẽ bị giam cầm nơi luyện ngục lâu lắm, nghe thiên hạ dù doạ: Một phút trên trần gian bằng một ngày nơi luyện ngục - Chúa định nhốt tôi một năm thì tương dương gần 1500 năm trên trần thế!!!. Không hy vọng gì những người còn sống sẽ thường xuyên cầu nguyện cho tôi. Tôi thấy rõ một sự thật phũ phàng: Chính tôi cũng không mấy khi nhớ cầu nguyện cho những người thân yêu đã khuất. Chính đìều này khiến cho việc giữ đạo của tôi đầy bối rối, âu lo, nhất là khi phải đối diện với cái chết. Thật kinh khủng biết bao!!
    Có nhiều khi tôi cũng mong ước tiến tới đỉnh trọn lành, nhưng vì cảm thức thân phận yếu hèn trước Đấng Ngàn Trùng Thánh Đức như dòng sông chia cắt đôi bờ Thánh - Phàm. Cảm thức đó có lúc biến thành Bức Tường Ô Nhục sừng sững, vòi vọi ngăn cách giữa tôi và Chúa. Tôi không thể nào vượt qua được dù tôi biết ơn Chúa dồi dào nâng đỡ tôi nhưng cái Thân-Phận-Hèn-Hạ-Tội-Lỗi cứ ghì chặt tôi lại. Vì thế tình Chúa và tôi như hàn thử biểu nóng lạnh bất chợt trước phong ba bão tố cuộc đời. Thỉnh thoảng, nhất là sau tuần tĩnh tâm, tôi cảm thấy gần gũi Chúa hơn, nhưng tôi vẫn cảm thấy bức tường vô hình tàn nhẫn phong tỏa tình yêu nồng nàn của tôi khiến cho tình yêu nồng cháy của tôi chẳng mấy chốc đã vội tàn phai .

    II. Nhóm thứ hai
    Đứng trên đinh núi màu trắng như tuyết với Ánh Mắt Tâm Linh trong suốt pha lê.
    1. Đặc điểm
    Theo ánh mắt Tâm linh, tôi nhận ra Chúa là tình yêu. Chính Ngài sinh ra tôi, tôi là con ruột của Ngài. (Ga 1:13). Ngài ban Thánh Thần vào lòng tôi để tôi sống nhờ sự sống thần linh và sức mạnh của Ngài. (Rm 5:5). Ngài còn cho tôi thông phần bản tánh Thiên Chúa (2Pr 1:4). Như vậy bản chất tôi vốn là thánh từ đầu đến chân. Tượng trưng cho vòng tròn trắng trong, không một vết nhơ tội lỗi. Một khám phá vĩ đại nhất khiến tôi tâm đắc nhất: Thiên Chúa của tôi là một Thiên Chúa nội tại, Ngài hiện diện ngay trong tâm của tôi. Tất nhiên Ngài còn hiện diện khắp mọi nơi: trên trời xanh thẳm, trong nhà tạm cô đơn, qua tâm bánh thánh hiền hoà. Ngài cũng chính là nguồn sống dồi dào viên mãn để tôi sống nhờ Ngài. Y như Anh cả Giêsu đã từng tuyên bố: Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha (Ga 6:57). Thêm vào đó: Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta:đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta. (1Ga 4;13). Chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta sẽ đưa tới một kết luận rất đỗi ngọt ngào: Tôi và Ngài không có khoảng cách vì đã nên một trong nhau.
    2. Mục đích cuộc sống đạo
    Tôi sống hiệp nhất với Ngài để hưởng bình an, hoan lạc, hạnh phúc với Ngài ngay tại đời này và mãi mãi trong kiếp sống mai sau…
    3. Tâm tình sống đạo
    Chúa đã ban cho tôi tất cả: sự sống thần linh, sức mạnh và thần tánh của Ngài. Sung sướng quá, tôi chỉ có mỗi một việc là tập sống bằng nguồn sống linh thánh của Ngài, dựa vào sức mạnh toàn năng của Ngài mà vượt qua khó khăn, trở ngại, cám dỗ để tôi lớn lên trong niềm vui kết hợp với Ngài ngày càng mật thiết hơn. Chúa của tôi lúc này không còn hình tướng: Vua cả uy nghi trên trời, Ngưòi Cha nhân lành, ngưòi bạn thân thiết, người tình tôn quý ( các soeur thường nhận Đức Giêsu là Đấng Tình Quân của mình). Dù không mang hình tướng, nhưng Ngài hiện diện thật sống động trong tâm tôi để: Chính ở nơi Người mà chúng ta sống, cử động, và hiện hữu (Cv 17:28).
    Nói như vậy không có nghĩa là tôi luôn sống trong Ngài, nhưng theo ngày tháng trôi đi, thời gian sống trong Ngài tăng lên. Đây là lối sống vừa tâm linh, vừa lý trí, vừa siêu việt vừa gần gũi với niềm xác tín sâu xa, chứ không lệ thuộc cảm tính: vui làm, buồn nghỉ. Chỉ có thể tăng chứ không nóng lạnh bất chợt, hăng chán bất thường theo tình cảm con người. Chúng ta sống nhờ Thần Khí, thì cũng hãy nhờ Thần Khí mà tiến bước. (Gl 5:25). Từ đó, dẫn tới kết quả rất tuyệt vời: Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là sự công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần.(Rm 14;17). Thế nên, cuộc sống đạo của tôi rất thoải mái, vui tươi, bình an, hạnh phúc.
    Chúa ở đâu, Thiên Đàng ở đó. Hiện nay, tôi đang tập sống nên một với Chúa, cũng có nghĩa là tôi đang nếm hưởng Thiên Đàng ngay tại thế gian này. Như vậy, cuộc sống đạo của tôi quả là hạnh phúc, ngọt ngào.
    Lưu ý quan trọng
    Nói như vậy không có nghĩa là khi tôi sống đạo Theo ánh mắt Tâm linh. lập tức tôi trở thành thánh nhân, không còn biết trần gian là gì nữa, bỏ bê vợ con, nhà cửa. Tối ngày ở nhà xứ dọn dẹp, tổ chức, hay dấn thân cả đời lo phục vụ cho công trình của Chúa. Thực ra, khi chuyển sang lối nhìn Theo ánh mắt Tâm linh con người thân xác vẫn không ngừng núi kéo tôi trở lại lối mòn muôn thủa của con người cũ với lối nhìn nhân loại. Một lối nhìn đã hằn sâu vào trí não tôi suốt gần 40 năm. Tôi cũng đã phải khổ sở, phải cố gắng và ban đầu tôi cũng đã từng rất loạng quạng. Bất cứ một chuyện gì xảy ra, con người cũ của tôi bao giờ cũng lên tiếng trước và cố gắng giành phần thắng về phía mình. Tôi đã vấp ngã nhiều phen, nhưng đứng dậy và tiếp tục đi trên con đường mình đã khám phá.
    Càng sống Theo ánh mắt Tâm linh, tôi càng xác tín tôi vốn là con yêu dấu của Chúa, tràn đầy sức mạnh Thần Khí của Ngài. Nhờ đó, cuộc chiến của tôi trở nên nhẹ nhàng hơn, và ngày càng lướt thắng tư tưởng nhân loại. Cuối cùng, sự sống thần linh và sức mạnh Thần Khí Thiên Chúa dần dần lớn lên trong tôi. Bề ngoài, tôi vẫn sống như xưa: đi lễ, rước Chúa, phục vụ vợ con, anh em, cộng đoàn, giáo xứ…nhưng với một tinh thần mới, một trái tim mới, một lối nhìn mới. Từ đó, cuộc sống đời Kitô hữu chân thực của tôi mới bình an, hạnh phúc. Đây mới là cuộc sống đạo đồi dào, vững mạnh trong tình yêu thương Thiên Chúa Theo ánh mắt Tâm linh.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •