ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Friday, August 19, 2005

CÁI TÔI TUYỆT VỜI: GÂY TAI HỌA

Đã gọi là cái tôi tuyệt vời sao nó lại gây tai họa? Tuyệt vời vì nó thoả mãn con người ta, nhưng nó lại gây tai hoạ cho chính ta và đôi khi cho cả cộng đoàn.

Chúng ta có thể gọi đó là những cái nhãn hiệu bên ngoài. Nhãn hiệu này thường thường do người khác gán cho ta, nhưng cũng có trường hợp ta tự phong cho mình.

Nhãn hiệu tốt lành: Cái tôi tế nhị

Ta rất tế nhị, không muốn làm phiền lòng ai. Ai nhờ điều gì, có khi ta biết chắc rằng mình không thể giúp được nhưng cũng hứa đại để làm vui lòng anh em. Nhưng chính điều đó lại khiến người ta khó chịu khi cuối cùng ta lại chẳng thực hiện lời hứa. Và chính điều đó cũng làm ta áy náy không yên. Khổ thật, ta không có can đảm từ chối lời mời gọi hay yêu cầu của người khác bởi vì ta ngại mất nhãn hiệu tốt lành. Thành thử chính cái tôi tế nhị ấy đã gây tai hoạ cho ta và anh em.

Nhãn hiệu đáng phục: Cái tôi trung tín

Ta nổi tiếng là luôn giữ lời hứa một cách tuyệt vời. Bạn bè phục lăn ta về chuyện đó, dù mưa hay nắng, dù khó khăn đến đâu, ta cũng khắc phục để thực hiện lời hứa tới nơi tới chốn. Nhưng cũng chính vì nhãn hiệu trung tín này đã gây cho ta bao bực dọc khó chịu. Bất ngờ, những chuyện không đâu, ở trên trời rơi xuống, khiến nhiều lần ta không thực hiện đúng lời hứa như đã dự định. Quả là một cái tôi tuyệt vời: gây tai họa.

Nhãn hiệu cừ khôi: Cái tôi tài năng

Tôi còn nhớ mang máng một câu chuyện kể rằng. Có một số thày dòng kia chăm chỉ, siêng năng soạn bài giảng với trọn cả tâm tình với mong ước rất đơn sơ: mình chỉ cố gắng làm tròn phận sự người gieo hạt giống Lời Chúa. Nhưng một thời gian sau, danh các thày nổi lên như cồn. Ai cũng tấm tắc khen các thày giảng hay. Thế là từ đó, các thày dồn hết tâm trí của mình vào việc luyện văn sao cho trau chuốt hơn, tìm các câu chuyện minh họa dồi dào hơn, luyện giọng của mình ngọt ngào, đi vào lòng người hơn các đồng môn khác.Một cuộc so tài ngấm ngầm nhưng cũng không kém phần quyết liệt. Vừa mong mình nổi tiếng hơn anh em khác vừa sợ mình thua kém anh em đồng môn. Cái tôi bắt đầu núp đàng sau thúc đẩy các thày làm việc cật lực mong sao cho người nghe cảm phục tài năng ăn nói của mình. Điều quan trọng là chuyển tải sự sức sống Lời Chúa thì các thày quê béng đi rồi. Cái tôi tài năng với nhãn hiệu kỳ khôi đang trên đài danh vọng, hân hoan trong hạnh phúc bừng bừng!! Quả là một cái tôi tuyệt vời: gây tai họa.

Nhãn hiệu oai phong: Cái tôi cao quý

Ngay cả trong lãnh vực Tông Đồ, ta cũng phải làm mọi cách để nhà thờ xứ mình cao hơn, to hơn các giáo xứ bên cạnh; nhóm mình ngon lành hơn nhóm khác; cộng đoàn mình nổi tiếng hơn cộng đoàn khác; ca đoàn mình hát hay hơn ca đoàn khác. Thiên Chúa bị biến thành những sản phẩm kinh tế thị trường. Thiên Chúa của cộng đoàn mình phải huy hoàng hơn cộng đoàn kia. Cùng làm việc tông đồ, nhưng ta vẫn mong họ đừng thành công như mình. Ta chẳng dại gì giúp họ ngang bằng mình… . Người công giáo chúng ta thường tự hào đạo mình là đạo thật do chính Chúa từ trời xuống lập nên. Bất cứ điều gì của Đạo mình thì luôn luôn tốt. Ngược lại, bất cứ cái gì của đạo khác thì đều sai, đều xấu với lời mỉa mai rất ấu trĩ: bọn thệ phản, bọn thờ bụt thần ma quỷ… Thà làm con chó nhà Đức Chúa Trời còn hơn làm quan ở ngoài thế gian!! Chính vì thế linh mục Anthony De Mello đã kể một câu chuyện khá dí dỏm:


Có một người tỉ phú đến xin lễ

- Thưa linh mục, xin ngài làm một lễ cho con chó yêu quý của tôi.

- Ông nói gì? Làm lễ cho con chó của ông?!!

- Nhưng tôi quý nó lắm. Xin ngài dâng một lễ cho nó.

- Ở đây chúng tôi không dâng lễ cho chó. Hay là ông thử gặp giáo phái ở dưới phố kia xem sao. May ra họ có thể giúp ông.

Người ấy vừa quay ra vừa than thở với vị linh mục:

- Buồn quá, tôi mến con chó ấy lắm. tôi định dâng một triệu đô-la để xin lễ cho nó đấy.

Vị linh mục vội bảo:

- Khoan đã, sao ông không nói rõ cho tôi biết rằng con chó của ông là CÔNG GIÁO!!

Ngay cả con chó mang nhãn hiệu công giáo còn được coi trọng huống chi là người Công giáo. Chúng ta quá tự hào, quá hợm hĩnh mình với nhãn hiệu Công giáo đến nỗi linh mục Richard Rohr, dòng Phan Sinh đã phải cay đắng thốt lên: Là Công giáo cao cả lắm sao? Tất cả chỉ vì ta đồng hoá mình với nhãn hiệu oai phong. Quả là một cái tôi tuyệt vời: gây tai họa.

Nhãn hiệu cao quý: Cái tôi đạo đức thánh thiện

Một nhất nhãn hiệu cao quý nhất, nhưng cũng làm ta đau khổ nhất. Không đau khổ sao được khi con gái của mình lỡ cho "tạm ứng trước" khi kết hôn. Không hổ thẹn sao được khi mình đôi lúc yếu đuối sa ngã - chỉ một mình biết - mà đi đâu ai cũng tôn vinh mình là ông thánh sống!! Không bực tức sao được khi lỡ mang nhãn hiệu thánh thiện nên đành phải cắn răng chịu đựng những điều tai quái mà kẻ tiểu nhân cố tình đàn áp mình, xài xể mình, bôi nhọ mình. Quả là một cái tôi tuyệt vời gây tai họa.

Nhãn hiệu uy tín: Cái tôi giấu mặt tài tình nhất

Đây là cái tôi mà có thể nói phần lớn các huynh trưởng chóp bu thích danh vọng trong cộng đoàn dễ bị vướng phải. Vì ta là trưởng cao nhất nên tất cả những gì ta đưa ra đều đúng, đều hợp lý, thậm chí nếu tìm trong Kinh Thánh, thế nào cũng có một vài câu Lời Chúa nào đó làm nền tảng cho kế hoạch của mình. Hầu hết các huynh trưởng đều tự phong cho mình một nhãn hiệu rất ư là tôn quý: ý huynh trưởng là ý Chúa. Các thành viên nghi ngờ điều gì, cần tham vấn đều gì. A lê hấp, cứ đi tìm huynh trưởng, chắc chắn sẽ nhận được những lời khuyên rất khôn ngoan vì đó được coi như ý Chúa, Cứ yên trí, nhắm mắt mà thi hành. Vẫn biết thường thường các huynh trưởng giỏi giang hơn thành viên, nhưng không phải luôn luôn là đúng ý Chúa. Bởi vì con người bất toàn, ngay cả các linh mục, giám mục, giáo hoàng vẫn có những sai sót, đặc biệt là những quyết định liên quan tới vấn đề tổ chức, xã hội, chuyên môn….

Nguy hiểm nhất là bỗng nhiên …đùng một cái… xuất hiện một huynh trưởng khác tỏ ra xuất sắc hơn về một lãnh vực nào đó, có nguy cơ làm lu mờ huynh trưởng chóp bu. Anh dễ bị xao động và dễ cảm thấy bị tổn thương danh dự. Chính lúc này, cái tôi giấu mắt mới bộc lộ được hết tài năng của nó. Nó thỏ thẻ bên tai rằng: Anh là huynh trưởng cao nhất. Anh phải có bổn phận gìn giữ cộng đoàn cho thật tốt. Coi chừng có kẻ khác giả làm người chăn tới phá cộng đoàn bằng những tư tưởng khác lạ so với bài bản chính thức của cộng đoàn. Kẻ đó sẽ gây hoang mang và tạo ra sự chia rẽ, không còn một lòng một trí theo anh nữa đâu. Anh phải nhân danh sự ổn định của cộng đoàn mà khôn khéo loại trừ tên đó một cách rất nhẹ nhàng và hợp lý nhất. Cho dù hơi vô lý một chút, cũng đừng có ngại, miễn sao làm cho hắn chán nản mà tự nguyện rời bỏ cộng đoàn. Anh tránh được tiếng loại trừ anh em. Ngoài ra còn một số đông khác như đàn cừu, chẳng biết cóc khô gì đâu. Họ thường cho rằng tên đó không biết vâng phục, ra là phải.. Cứ thế, tôi bảo đảm với anh tối đa chỉ trong vòng một năm thôi, tên đó đành phải ngậm ngùi biến khỏi cộng đoàn, lúc đó anh sẽ làm vua một cõi. Tiếng nói thì thầm đó chẳng dại gì để lộ mặt thật của nó: đó chính là cái tôi uy tín, cái tôi ganh tỵ ẩn sâu trong cõi vô thức: sợ bị lu mờ trước những huynh trưởng dưới quyền. Quả là một cái tôi tuyệt vời: gây tai họa.

Tóm lại, một khi đồng hoá với nhãn hiệu, ta thường cho rằng đó là những nén vàng, nén bạc Chúa giao để ta phát triển nó lên. Đúng thôi, nhưng khi cọ sát với thực tế, chính những nhãn hiệu tuyệt với đó đã âm thầm dẫn dắt chúng ta hướng theo một đường lối khác: đường lối oai phong, cừ khôi theo kiểu thế gian và ta từ từ rơi vào cái bẫy ngọt ngào do người khác hoặc chính mình tạo nên. Đáng tiếc là hầu như chúng ta khó có thể thoát ra được. Lý do rất đơn giản và mạnh mẽ: Tất cả các nhãn hiệu đó đã khôn khéo khoác lên cái tôi giấu mặt một áo choàng thánh thiện lấp lánh ánh kim sa gây cho chúng ta luôn tin tưởng rằng: ta đang nỗ lực làm tròn bổn phận của mình cho công trình của Chúa!!! Trong khi cái tôi giấu mặt âm thầm lớn lên chi phối mọi suy nghĩ và thọc gậy chỉ huy vào mọi hành động của ta - đặc biệt là trong phạm vi làm việc tông đồ với cương vị hướng dẫn các cộng đoàn. Quả là một cái tôi tuyệt vời: gây tai họa.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Wednesday, August 17, 2005

    CHỨC TƯ TẾ DO PHÉP RỬA

    Khổng Nhuận

    Theo Tin Mừng thánh Gio-an, Đức Kitô đã khẳng định về việc thờ phượng Thiên Chúa một cách rất rõ rang và quả quyết:

    Đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giê-ru-sa-lem….Nhưng giờ đã đến -và chính là lúc này đây- giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật(Ga 4:21-23)

    Thờ phượng trong Thần Khí và sự thật là một điều rất khó hiểu đối với đa số giáo dân vì Thần Khí và chân lý vừa vô hình vừa mang vẻ cao siêu huyền bí.

    Để dễ hiểu hơn, chúng ta có thể tìm hiểu việc thờ phượng với thiên chức tư tế do Phép Rửa.

    Qua bài “Giáo dân thời giáo hội sơ khai:những viên gạch xây dựng một nền thần học giáo dân”, Lm Phan Đình Cho đã bàn về chức tư tế do phép rửa do Phép Rửa khá lý thú và đưa ra những kết luận tích cực sau đây:

    Mọi Kitô hữu được trở thành tư tế do phép rửa và vì thế họ (giáo hoàng, giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân) đều bình đẳng với nhau do được tham dự vào chức tư tế của Chúa Giêsu Kitô, là phẩm giá cao nhất của mọi Kitô hữu. Không có một chức tư tế nào khác trong giáo hội cao trọng hơn chức tư tế này.

    Theo lược đồ này thì Giáo hội gồm thành phần đại đa số Giáo dân và một phần thiểu số gồm linh mục, giám mục, giáo hoàng, mà mỗi thành phần đều mang một sứ vụ chuyên biệt - tuỳ hoàn cảnh, nhưng tất cả các sứ vụ đó đều nhắm vào lợi ích cho toàn giáo hội. Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung..(1Cr 12:4-7)

    Vậy giáo dân mang những sứ vụ nào? Có nhiều, nhưng trong khuôn khổ bài này chúng ta cùng nhau bàn về sứ vụ tư tế do phép rửa.

    Tế tự hình thức

    Đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giê-ru-sa-lem

    Nếu chỉ hiểu theo nghĩa tế tự bên ngoài thì vô phương. Ngay cả những người trưởng thành cũng dễ lâm vào cảnh bị động vì chủ tế hầu như bao sân tới 80%. Giáo dân chỉ đáp vài câu, hát vài bài, nhiều nơi ở Viêtnam khoán trắng cho ca đoàn. Cuối cùng thì giáo dân cũng chỉ chủ yếu là xem lễ và nghe hát. Còn chức tư tế dường như cũng chỉ để lộng kiếng (liệng cống!)mà thôi! Hơn nữa, nếu chỉ hiểu theo nghĩa tế tự thì thời gian dành cho sứ vụ này quá ít - nhiều lắm là 2 tiếng đồng hồ một tuần - khi tham dự lễ ngày Chúa nhật. Tính theo tỷ lệ 2/ 168 giờ

    Tế tự tâm linh

    Những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật

    Như vậy tư tế phải được hiểu theo nghĩa tâm linh.
    1. Nói tới tư tế chúng ta thường hiểu là dâng hiến

    "Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy."(Cr 11:24)

    Đức Giêsu đã làm gương cho chúng ta bằng cách hiến dâng chính mình trên đồi Can-vê, vậy chúng ta cũng cần phải nghe theo thánh Phaolô

    Anh em là những người sống đã từ cõi chết trở về, anh em hãy hiến toàn thân cho Thiên Chúa, và dùng chi thể của anh em như khí cụ để làm điều công chính, phục vụ Thiên Chúa.14 Tội lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng.(Rm 6:13-14)

    Thế nào là hiến toàn thân cho Thiên Chúa? Trước kia chúng tôi đã từng nghe các cha dạy rằng: Sáng sớm dâng cả ngày cho Chúa thì cả ngày hôm đó coi như đã được thánh hoá. Nhưng rồi chúng tôi nhận ra rằng không phải như vậy. Sống với Chúa phút nào thì mới được phút ấy. Chính vì vậy chúng ta mới nhắc nhở nhau: trong mỗi ngày, nên dành nhiều giây phút Thức Tỉnh để ý thức chúng ta chỉ là khí cụ còn Chúa mới chính là người đang thực hiện và làm chủ công việc của mình qua bàn tay, môi miệng của mình..Càng nhiều lần càng tốt – đây cũng chính là hiến dâng thân mình - thực hiện vai trò tư tế của mình một cách sống động nhất, thánh thiện nhất, đẹp lòng Chúa nhất.

    2. Thêm vào đó, thực thi ý Chúa cũng là một cách thực hiện chức vụ tư tế một cách sâu xa và đích thực .

    Đức Ki-tô nói: Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể.6 Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội.7 Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài, (Dt 10:5-7)

    Ý Chúa là một vấn đề gay go, tế nhị, và dễ bị người ta sử dụng để sai bảo, cai trị cấp thừa hành với chiêu bài: Ý huynh trưởng là ý Chúa. giữa những ý kiến khác nhau thì ý của huynh trưởng nào cao nhất trong đám sẽ mặc nhiên coi là ý Chúa. Tai hại hơn nữa, người ra thường dùng ý của huynh trưởng là ý Chúa để khủng bố tinh thần anh em với lý luận: Ở trên giao công tác mà không nhận thì làm việc cho Satan. Còn cấp dưới mà có ý kiến khác, hay dù có sáng kiến hữu ích nâng đỡ cộng đoàn nhưng không hợp ý huynh trưởng cấp cao thì lập tức bị chụp mũ là không vâng phục, làm rối loạn trật tự cộng đoàn, khiến anh em hoang mang không biết nghe ai!!

    Thực ra, theo ánh mắt tâm linh, có một tiêu chuẩn khá rõ: khi làm bất cứ việc gì nếu chúng ta làm với ý thức giống như Đức Giêsu: Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình.(Ga 14:10) thì chắc chắn những giây phút đó chúng ta đang thực thi ý Chúa. Tôi xin phép được nhắc lại chỉ những giây phút ý thức Chúa thực sự sống trong ta mới có giá trị, bởi vì có khi chỉ 3 phút sau, hàng chục tiếng nói thế gian, tiếng nói xác thịt chen vào hoặc chúng ta lại tiếp tục làm việc như cái máy thì đừng kể đó là ý Chúa nhé! Tế nhị hơn nữa là rất nhiều trường hợp rõ ràng khởi đấu là ý Chúa nhưng rồi ý tôi nhè nhẹ xen vào, nhưng vì được khoác một áo choàng thánh thiện, nên bên ngoài rõ ràng là chúng ta đang thực thi ý Chúa nhưng ẩn nấp tận đáy lòng - nơi âm u khó phát hiện nhất – cái tôi đang thúc đẩy và giật giây toàn bộ. Thí dụ như tôi muốn loại một tay hay có sáng kiến – tuy có phần tích cực, nhưng dễ làm tôi lu mờ trước những ý kiến độc đáo đó. Thế là tôi mượn bức bình phong “duy trì sự ổn định cộng đoàn” tìm cách loại hắn ta bắng cách thăng chức cho ngồi chơi xơi nước.

    Cuối cùng hắn nản quá, rời bỏ cộng đoàn. Với tư cách là một người canh cửa, tôi đã loại được một tên làm mất sự ổn định ù lỳ của cộng đoàn; Với tư cách một lính cứu hoả, tôi đã dập tắt những sáng kiến làm mất sự bình lặng của cộng đoàn. Nhưng bề ngoài tôi vẫn an tâm và tự hào là một người làm tròn trách nhiệm một huynh trưỏng cao cấp theo đúng ý Chúa. Hậu quả là hiện nay tôi một mình phải quán xuyết mọi chuyện trong cả cộng đoàn lên tới hàng ngàn thành viên, tôi phải loay hoay giải quyết hết sức lúng túng vấn đề nhiều người rời bỏ cộng đoàn, một vài nơi ra hàng loạt..Rõ ràng khởi đầu là tôi hiến dâng cả đời mình cho Chúa, để thực thi ý Chúa nhưng quá trình thực hiện thì ý của cái tôi xen vào lúc nào không hay.

    3. Thánh Phaolô còn đưa ra cách thực hiện tế tự khác - đó là Loan Báo Tin Mừng

    Tôi viết thế là dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi16 làm người phục vụ Đức Giê-su Ki-tô giữa các dân ngoại, lo việc tế tự là rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, để các dân ngoại được Thánh Thần thánh hoá mà trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa. (Rm 15:16)

    Như vậy chúng ta loan báo Tin Mừng cũng là một hình thức thực hiện nhiệm vụ tư tế của một người Kitô hữu.

    Thời gian tế tự : Nhưng giờ đã đến -và chính là lúc này đây-

    Và đây cũng là một khám phá thú vị với cụm từ Nhưng giờ đã đến -và chính là lúc này đây- ngay lúc này, dù đang ngồi trước máy computer, chúng ta vẫn có thể thực hiện được chức năng tư tế của mình khi chúng ta trầm mình xuống một vài giây để nghe sức sống của Thần Khí Thiên Chúa đang phát nguồn từ con tim tâm hồn, lan tỏa khắp châu thân và thấm vào tận những tế bào nhỏ bé nhất. Đây là thời gian tế tự ngọt ngào bằng những giây phút thực sự sống hiệp nhất với Chúa.

    Tóm lại, chức vụ tư tế của giáo dân không chỉ là tế tự bên ngoài – đi lễ, đọc kinh, lần hạt, viếng Thánh Thể, mà còn hiến cả đời mình làm khí cụ cho Thiên Chúa hoạt động qua sinh hoạt đời thường của mình. Đây cũng là cách thực thi ý Chúa một cách tuyệt hảo. Kết quả tất nhiên là ta hưởng được niềm vui và hoan lạc trong Thánh Thần. Từ niềm vui đó, chúng ta náo nức muốn chia sẻ cho người khác Tin Mừng đang nở hoa trong lòng mình - đây cũng là cách tế tự sinh động nhất.

    Hôm nay, chúng ta cùng nhau nhìn lại Thiên Chức Tư Tế của người Kitô hữu để chúng ta có thể “thi hành vuông tròn mau mắn.” như gương anh cả Giêsu đã thực hiện trong đời sống trên dương thế của Ngài.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Tuesday, August 16, 2005

    LUẬN CỨ VU VƠ - HÀM HỒ

    Khổng Nhuận

    Quý độc giả thân mến,

    Cho tới hôm nay, ai cũng cho rằng chuyện cha-con trở thành cù nhày, cù cưa, nhưng tôi lại thấy được mặt tích cực của nó. Đó là xuyên qua cuộc bút chiến rất ư là thực tế này, chúng ta có thể hưởng được một vài phút thư giãn qua những những lý luận và ngôn từ vui nhộn, hay hay.

    Ngoài ra có thể đây là một diễn đàn công khai thoải mái giữa linh mục và giáo dânvà không chỉ hạn hẹp trong vấn đề cha-con, mà sau này thậm chí còn có thể đưa ra một vài vấn đề gai góc khác như vấn đề Thánh hoá, Cứu rỗi, thánh thiện, công chính…. để giúp giáo dân trưởng thành hơn. Chính vì thế, tôi mới quyết định gởi bài này.. dù là tôi viết đã cả tuần nay rồi.

    Ông Đức Minh thân mến

    Tôi xin phép mở đầu bằng nhận xét của riêng ông về linh mục Ngô Tôn Huấn (màu đỏ là bài viết của tác giả Đức Minh)

    Thật thế, nếu đọc kỹ bài viết của Cha Huấn thì khách quan ai cũng phải nhận rằng bài viết của Cha chứa đưng một nội dung giáo lý,tín lý, Kinh Thánh rất sâu sắc nhằm giáo duc cho giáo dân về một số vấn đề đươc nêu ra bởi một thiểu số người không am hiểu giáo lý nhưng vẫn ngoan cố cãi chày cãi cối, làm phiền cho độc giả bốn phương vô tình phải đoc bài của họ…

    Lạ thật! khách quan ai cũng nhận thấy. Sao tôi và một số bạn bè lại thấy chẳng sâu sắc tí nào? Linh mục Huấn chỉ đơn thuần đưa ra 3 câu Kinh Thánh như để hù ma, chứ đâu phân tích đến nơi đến chốn để độc giả thấy nền tảng ở chỗ nào.

    Đặc biệt là ông Khổng Nhuận dám cả gan nói là danh xưng nay không có nguồn gốc Kinh Thánh. Yêu cầu ông đọc kỹ bài của Cha Ngô Tôn Huấn để không nói mò, nói bừa bãi như vậy.

    Tôi cho rằng có lẽ ông không hiểu gì về những điều tôi trình bày trong bài danh xưng cha-con Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Chắc là ông đọc với con mắt nhân loại thì hiểu thế quái nào được. Còn nếu ông cho rằng tôi nói mò, nói bừa bãi, xin ông vui lòng phân tích chỉ ra cho tôi biết tôi nói mò, nói bừa bãi ở những chỗ nào? Đừng kết luận vu vơ theo kiểu trẻ con như vậy. Ông có thể vào trang web http://anhmattamlinh.tinvui.org để xem tất cả những bài của tôi đều được viết theo Ánh Mắt Tâm Linh.

    Thôi được lần này tôi hạ xuống vài tông - Nói Theo Kiểu Nhân Loại - may ra ông dễ hiểu hơn

    Mời ông cùng tôi đọc kỹ lại bài của linh mục Ngô Tôn Huấn

    Để trả lời cho câu hỏi này, một lần nữa, đây là căn bản Kinh Thánh : " ..Trong Đức Kitô Giêsu, nhờ Tin Mừng, chính tôi đã sinh ra anh em" ( 1Cr 4:15).

    Vì thế Thánh Phaolô đã gọi Timôthê là " người con tôi đã sinh ra trong đức tin" (1 Tim 1:2). to Timothy, my true child in faith
    Đồng một quan điểm, Thánh Pherô cũng dạy: " Vì anh em đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát mà do hạt giống bất diệt ,nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống và tồn tại mải mãi… Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng" (1 P 1: 23-25).


    Qua 3 lời trích dẫn trên tôi nhận thấy danh xưng cha-con không có căn bản Kinh Thánh cho danh xưng cha-con được vì lý do sau đây:
    I. Lý do thứ nhất: Không thể lấy trường hợp riêng tư cá nhân để tổng quát hoá.

    Trước hết, xin ông đọc lại các lời chào đầu thơ của thánh Phao-lô để có cái nhìn toàn diện hơn:

    Tôi gửi lời thăm anh Ti-tô, người con tôi thực sự sinh ra trong cùng một đức tin chung. (Titô 1:4) [to Titus, my true child in our common faith]

    1 Tôi là Phao-lô, bởi ý Thiên Chúa được gọi làm Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su, và ông Xốt-thê-nê là người anh em của chúng tôi, [and Sosthenes our brother,] kính gửi Hội Thánh của Thiên Chúa ở Cô-rin-tô, những người đã được hiến thánh trong Đức Ki-tô Giê-su, được gọi là thánh, (1Cr 1:1-2)

    1 Tôi là Phao-lô, bởi ý Thiên Chúa được làm Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su, và Ti-mô-thê là người anh em,[and Timothy our brother,] kính gửi Hội Thánh của Thiên Chúa ở Cô-rin-tô, cùng với mọi người trong dân thánh trong khắp miền A-khai-a. (2Cr 1:1)

    Tôi là Phao-lô, bởi ý Thiên Chúa được làm Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su, và anh Ti-mô-thê là người anh em, [and Timothy our brother] 2 kính gửi dân thánh tại Cô-lô-xê, (Cl 1:1-2)

    Chúng tôi, Phao-lô và Ti-mô-thê, là những tôi tớ của Đức Ki-tô Giê-su, [Paul and Timothy, slaves 2 of Christ Jesus] kính gửi mọi người trong dân thánh kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su ở Phi-líp-phê, (Philip 1:1)

    Phao-lô, kẻ bị tù vì Đức Ki-tô Giê-su, cùng với người anh em là Ti-mô-thê, [and Timothy our brother] gửi anh Phi-lê-môn, cộng sự viên thân mến của chúng tôi, (Philêmon 1:1)

    Qua các câu Kinh Thánh trên, tôi có những nhận định sau:

    Chỉ riêng trong 2 thơ gởi cho 2 đệ tử ruột của mình Timothê và Titô, Phao-lô mới một trìu mến dùng từ my true child - đứa con bé bỏng chưa phân biệt được trai hay gái - để diễn tả tình yêu mến đặc biệt của mình dành riêng cho 2 ông.

    Trong khi những thơ khác, Phao-lô lại long trọng gọi Timothê là người anh em. Trong thơ gởi giáo đoàn Philip, ngài còn cào bằng: Phao-lô và Ti-mô-thê, là những tôi tớ của Đức Ki-tô Giê-su,

    Đối với tín hữu, Phao-lô đã thực sự tôn trọng các tín hữu của Ngài đến nỗi lần nào Ngài cũng gọi là dân thánh.

    Sao thánh Phaolo không viết: Tôi là Phao-lô, bởi ý Thiên Chúa được làm Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su, và anh Ti-mô-thê là người con tôi thực sự sinh ra,2 kính gửi dân thánh - là những người con tôi sinh ra - tại Cô-lô-xê, ở Philip, ở Cô-rin-tô …..

    Phê-rô cũng một lần gọi Maccô là con khi gửi thơ cho các tín hữu của Ngài:

    Hội Thánh ở Ba-by-lon, cũng được chọn như anh em, và Mác-cô, con tôi, gửi lời chào anh em.(1Pr 5:13) [The chosen one at Babylon sends you greeting, as does Mark, my son.]

    Chúng ta thấy đó, mối tương quan cha con giữa Phao-lô với Timothê hay Titô và Phêrô với Mac-cô hoàn toàn có tính cách tình cảm cá nhân. Cũng chính vì thế Phê-rô và Phao-lô không bao giờ sử dụng danh xưng cha-con với tín hữu của các ngài.

    Từ đó tôi có thể rút ra kết luận thứ nhất

    Không thể lấy trường hợp riêng tư cá nhân để tổng quát hoá thành truyền thống của cộng đoàn Kitô hữu thời nguyên thuỷ và sau này làm truyền thống của Giáo hội được. Nói cách khác Danh xưng cha-con hoàn toàn không phải là truyền thống của các giáo đoàn Kitô hữu nguyên thuỷ.

    Ông Đức Minh thấy đó, Phaolô chỉ dùng duy nhất trong 2 thơ Timothê và Titô mà thôi để diễn tả tình cảm đặc biệt; còn tất cả các thơ khác Ngài thường dùng từ người anh em. Một hôm nào đó, thày Ngô Tôn Huấn nổi hứng viết rằng Mến gởi anh Đức Minh , đứa con bé bỏng (true child) ngoan ngoãn của tôi, và các anh quý mến… thì ông Đức Minh đừng ngạc nhiên nhé!!

    Tôi thấy rằng linh mục Huấn quanh đi quẩn lại cũng chỉ trích dẫn được 3 câu trên. Còn ông như chú ếch ngối dưới đáy giếng nhìn lên bầu trời Ngô Tôn Huấn, đã khen toáng lên là chứa đựng nội dung Kinh Thánh rất sâu sắc!!

    Và ông còn hô hào:

    Ở Cali, các ông Lê Thiên, Trần Mỹ Duyệt, Trần Đình Ngọc ,Khổng Nhuận …không muốn gọi linh mục là "cha" thì đó là quyền tự do của các ông,các bà nhưng xin đừng nhân danh chúng tôi , đừng vơ chúng tôi, đại đa số giáo dân Việtnam, vào hàng ngũ "cấp tiến" của các ông và chúng tôi cực lực phản đối việc ‘tổng quát hóa" này vì chúng tôi không đồng quan điểm với các ông trong những vấn đề tranh cãi vô duyên hiện nay.

    Trong khi thày Ngô Tôn Huấn của ông chỉ dùng 2 câu Kinh Thánh để tổng quát hoá cho việc danh xưng cha-con là có nền tảng Kinh Thánh. Bây giờ tôi lại cực lực phản đối việc tổng quát hóa này thì thày trò ông tính sao? Ngoài ra ông còn ngang nhiên đại diện cho đại đa số giáo dân Việt Nam hồi nào vậy, khi ông dùng từ chúng tôi? Nếu là đại đa số thì ắt hăn họ đã viết cả triệu lá thư ủng hộ thày trò ông rồi chứ!!!
    II. Lý do thứ hai: Dẫn chứng mâu thuẫn

    Ngoài ra, thày Ngô Tôn Huấn của ông lại rơi vào trường hợp mâu thuẫn, trống đánh xuôi kèn thổi ngược.

    Trong câu đầu tiên, thày ông dẫn chứng: " ..Trong Đức Kitô Giêsu, nhờ Tin Mừng, chính tôi đã sinh ra anh em" ( 1Cr 4:15).

    Suy ra: Chính Phao -lô sinh ra các tín hữu,

    Ngay sau đó, tới câu thứ ba, sư phụ ông lại lý luận: Đồng một quan điểm, Thánh Pherô cũng dạy: " Vì anh em đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát mà do hạt giống bất diệt,nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống và tồn tại mải mãi… Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng" (1 P 1: 23-25).

    Suy ra: Chính Lời Thiên Chúa hằng sống sinh ra các tín hữu.

    Vậy ông Đức Minh thử trả lời xem ai sinh ra các tín hữu? Phao-lô hay Lời Thiên Chúa hàng sống?!!

    Có thực là Thánh Phao-lô sinh ra các tín hữu không? Chắc chắn không! vì cũng chính thánh Phao-lô đã từng tuyên bố: Tôi trồng, anh A-pô-lô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên.7 Vì thế, kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể. (1Cr 3:6-7).

    Một khi kẻ trồng người tưới chẳng là gì, chỉ lo làm trọn bổn phận của mình thôi thì lấy tư cách gì mà xưng cha với anh em tín hữu

    Nói cho cùng, chúng ta có chỉ có MỘT Cha đích thực là chính Thiên Chúa:

    Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người,
    thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.

    13 Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,
    cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
    hoặc do ước muốn của người đàn ông,
    nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1:12-13)

    Tổng kết: Xét vì

    Thày ông đã lấy trường hợp riêng tư cá nhân để tổng quát hoá thành truyền thống

    Sư phụ ông đã rơi vào trường hợp đưa ra những dẫn chứng mâu thuẫn

    Vì thế, tôi có thể đưa ra kết luận cuối cùng

    Danh xưng cha con mà linh mục Ngô Tôn Huấn cổ suý không có nền tảng Kinh Thánh

    Tóm lại, chúng ta chỉ có một Cha đích thực là Thiên Chúa, và đây mới là nền tảng vững vàng về quan hệ cha-con. Còn chuyện danh xưng cha con theo sư phụ Ngô Tôn Huấn của ông chỉ là thuần tuý tình cảm riêng tư giữa Phao-lô và 2 đệ tử ruột của Ngài. Thày Ngô Tôn Huấn của ông không thể chỉ dựa vào 3 câu Kinh Thánh trên để minh chứng là danh xưng cha-con có nền tảng Kinh Thánh được. Đáng tiếc thay, trong 3 câu đó, thì 2 câu trên chỉ diễn tả tình thân riêng tư không thể áp dụng cho toàn thể các giáo đoàn thời giáo hội sơ khai. Chính vì thế cũng không thể trở thành truyền thống của giáo hội được. Ngoài ra, câu thứ ba lại mâu thuẫn với 2 câu trên khiến cho lập luận của linh mục Ngô Tôn Huấn trở thành khập khễnh, vá víu. Thế mà ông lớn tiếng khen ngợi bằng cách vơ đũa cả nắm: khách quan ai cũng phải nhận rằng bài viết của Cha chứa đựng một nội dung giáo lý,tín lý, Kinh Thánh rất sâu sắc.

    Rồi ông còn thách đố: Tôi nói thật với các ông : lý luận của các ông không thể bẻ gãy được những lý luận rất vững chắc có căn bản giáo lý, thần học của một linh mục như Cha Huấn đâu.

    Ông Đức Minh thấy đó. Tôi đã hoàn toàn dùng Kinh Thánh để bẻ gãy lý luận có vẻ vững chắc của linh mục Ngô Tôn Huấn - một lý luận vững chắc giống như cây cổ thụ rỗng ruột!! Thế thì làm sao mà đứng vững nổi. Tôi không dựa vào "dư luận quần chúng", "thực hành của người cộng sản vô thần" hay " thành kiến" của một số người đối với các giáo sĩ, tu sĩ Công giáo như ông kết án - nhưng HOÀN TOÀN DỰA VÀO KINH THÁNH. Ông còn gì để nói nữa không?!!

    Tôi thì dựa vào Kinh Thánh để thưa chuyện với ông, còn ông thì dựa vào nền tảng nào? Ông vui lòng đọc lại đoạn sau đây: Tôi không quen biết ngài, nhưng chỉ cần đọc những bài viết của ngài tôi đủ nhận thấy ngài là một linh mục có căn bản thần học và giáo lý vững chắc, nên tôi tin những điều ngài giảng dạy hơn là những luận cứ vu vơ, hàm hồ của các ông.

    À thì ra, ông chỉ thuần tuý dựa vào uy tín của sư phụ:tôi tin những điều ngài giảng dạy - ngài chính là thày Ngô Tôn Huấn của ông. Thế thì làm sao mà thuyết phục được độc giả. Thực vậy, bài viết của ông chỉ toàn là những khẳng định, những chụp mũ và những thách đố, mà không hề có một lý luận nào để chứng tỏ luận cứ của tôi vu vơ, hàm hồ ở điểm nào. Lẽ ra ông phải có đầu óc suy tư riêng mình để nhận ra sự dẫn chứng vu vơ, hàm hồ của sư phụ ông chứ. Ông giống như thằng trẻ con hàng xóm nhà tôi cứ gân cổ lên cãi rằng: Chúng mày sai bét, mặt trời có 9 hành tinh chứ làm gì có 10 hành tinh. BỐ TAO BẢO THẾ. Chúng mày biết không? BỐ TAO LUÔN LUÔN ĐÚNG. (Đúng là ông bố chưa cập nhật thông tin khoa học mới đây: Hành tinh thứ 10 mang mã số Thiên Văn 2003UB313).

    Tác giả Vô Danh đã phê bình: Câu kết luận: Tuyệt.

    Tôi cũng xin được lấy lại câu kết luận đó. Tôi cho rằng nó rất hợp với ông Đức Minh - người học trò ngoan ngoãn, dễ dạy của thày Ngô tôn Huấn:

    Người Việt nam chúng ta có câu : "biết thì thưa thốt, không biết dưa cột mà nghe". Không biết mà cứ thích nói những điều mình không am tường thì chỉ để lộ cái dốt nát và ngoan cố của mình cho thiên ha cười chê mà thôi.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Cần phải có gì để thức tỉnh?

    Khổng Nhuận

    Vấn đề được đặt ra là: «Cần phải có gì để thức tỉnh?» Đây là một trong những vần đề hóc búa và gai góc ngay cả đối với hàng ngũ linh mục.

    Trước đây, trong thời gian mò mẫm tìm chân lý, chính tôi đã nhiều lần tham vấn các linh mục quen biết (trên một vài lớp trong chủng viện) với một câu hỏi rất nghiêm chỉnh: Làm cách nào để biết mình thức tỉnh?

    Hầu hết các Ngài đều trợn mắt lên tưởng như tôi từ cung trăng rớt xuống. Có lẽ trong đời linh mục của các Ngài, chưa ai đặt ra cho một một vấn nạn nghe rất quen thuộc trong Phúc âm, nhưng không dễ trả lời chút nào.

    Có vị ân cần bảo: Phải giữ mình cho sạch tội trọng, vì Chúa đến như kẻ trộm.

    Tôi tâm sự: Cả mấy năm nay, em không mắc tội trọng, ngoài tội lo ra vớ vẩn. Còn chuyện giờ Chúa gọi, ai cũng biết phải đối diện với nó, nhưng có mấy ai chuẩn bị cho giờ kinh khủng ấy, trừ một số người nằm liệt giường liệt chiếu, biết sức khoẻ mình sắp tàn và giờ phút từ giã cõi trần sắp tới, mà trong lòng vẫn còn vương vấn cõi trần, và rất hoang mang không biết mình sẽ ra sao sau khi chết - «Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?» (Ga 14: 5) Rõ ràng vẫn chưa phải là tỉnh thức, vì em nghe nói thức tỉnh là tình trạng cực kỳ sáng suốt và bình an. Nếu vẫn còn lo sợ, bối rối thì chứng tỏ đang ngủ mê chứ làm sao gọi là thức tỉnh được?

    Có vị lại khuyên: Phải cầu nguyện luôn kẻo sa chước cám dỗ.

    Tôi thắc mắc: Em đã từng nghe nói: Phải cầu nguyện liên lỉ, nhưng làm cách nào có thể cầu nguyện liên lỉ, trong khi đầu óc suy nghĩ đủ thứ chuyện trên đời và chân tay tất bật làm việc từ sáng tới tối; lấy đâu ra giờ để cầu nguyện? Thế anh cầu nguyện liên lỉ thế nào? Mỗi ngày được được bao nhiêu phút?

    Ngài ngước mặt lên, dáng vẻ tự tin: Chú mày giỡn hả? Sáng chiều dâng lễ, đọc kinh phụng vụ đã ngốn hết cả vài tiếng đồng hồ rồi đấy.

    Tôi hỏi tới: Tuyệt vời, nhưng em nghe dạy rằng cầu nguyện là sống những giây phút tương quan thân mật với Chúa của lòng mình. Vậy trong những giờ mà anh gọi là cầu nguyện, anh có thực sự sống thân mật với Chúa không?

    Ngài cúi mặt xuống, trầm tư một vài giây: À, à ….. điều này coi bộ khó thực hiện. Thì ra bấy lâu nay mình vẫn tự hào là linh mục của Chúa, thi hành trọn vẹn bổn phận một linh mục của giáo hội. Hôm nay cậu đặt câu hỏi này khiến mình phải suy nghĩ lại cách sống của mình bấy lâu. Cám ơn những chia sẽ thẳng thắn của cậu.

    Có vị chân thành hơn: Thú thật với cậu, tớ cũng còn đang lùng bùng về vấn đề gây cấn này.

    Thật đáng tiếc! Các linh mục quen biết đều không giúp gì cho nỗi băn khoăn, khắc khoải, trăn trở của tôi vào thời gian đó.

    Trong cộng đoàn, ngay cả các huynh trưởng cao cấp, hầu như không ai quan tâm vấn đề gai góc này. Người ta chỉ đặt nặng vấn đề vâng phục khi nhận công tác ở trên giao và dấn thân phục vụ cho công trình của Chúa trong việc Ra Khơi Loan Báo Tin Mừng. Chúng tôi thường nói đùa với nhau: nhớ dấn thân nhé, nhớ dấn thân nhé!

    Trong công cuộc ra khơi Loan Báo Tin Mừng, chúng tôi dấn thân như một đàn cừu nối đuôi nhau theo một con đường đã được lập trình cụ thể và rất chi tiết. Thí dụ hát 3 bài và chỉ được chọn trong sách đã phát hành dành riêng cho cộng đoàn mình, không được hát bài khác. Khi huấn luyện, phải nói những gì ở trên soạn ra, chỉ thêm một chút cho có vẻ màu mè chứ không được nói những gì ngoài bài. Có thể nói chúng tôi là một đống cassette vô hồn. Ấn một phát là nói. Một số người chưa quen, có thể đọc một đoạn rồi giải thích sơ sơ những điều mà ai cũng hiểu, rồi lại đọc nguyên văn đoạn tiếp theo… cứ thế cho tới hết bài. Người nghe chẳng biết ý người thuyết trình muốn nhấn mạnh điều gì - cứ đều đều như một bài dân ca ru ngủ.

    Ra khơi trong tình trạng mờ mịt như thế thì làm sao mà thức tỉnh tâm hồn người khác được? !!

    Hàng năm, cứ vào mùa chay, ca đoàn đã từng hát nhiều lần bài «Metanoya, lời kêu gọi thiết tha!!» Nhưng ngay cả người hát lẫn người nghe cứ việc ngủ vùi trong cách sống đạo thường ngày.

    Trong thời gian tìm hiểu, tôi khao khát gặp minh sư biết bao!! Mong sao một minh sư nào đó hé mở cho mình một vài tia sáng, để dựa vào đó mà mình tiếp tục đi. Không gặp được ai. Thôi, đành phải một mình một bóng lên đường tìm kiếm chân lý….

    Sau này, khi trao đổi với các bạn bè cùng khao khát tìm chân lý như tôi, tôi khám phá ra một điều thực thú vị: Dường như mỗi người đi một con đường khác nhau, dùng những phương thế khác nhau, nhưng cuối cùng chúng tôi có một điểm chung. Đó là chúng tôi có một cái nhìn mới, một ánh mắt mới - tôi mạn phép gọi là Ánh Mắt Tâm Linh cho oai!

    Như vậy, «Cần phải có gì để thức tỉnh?» Xin thưa: Chỉ cần có lối nhìn mới, đôi mắt mới, quan niệm mới, khám phá mới. Mới ở đây không phải là khác điều Đức Giêsu đã mặc khải, nhưng chính là mỗi người trong chúng ta thực sự nếm thử và cảm nghiệm được sức sống mãnh liệt của lời Thần Khí qua Kinh Thánh bằng cái tâm trong sáng, thức tỉnh.

    Một câu hỏi tiếp theo chắc chắn sẽ bật lên: Làm thế nào để có ánh mắt mới?

    Muốn ăn phải lăn vào bếp. Không ai có thể nhìn người khác ăn mà bụng mình lại no đủ!

    Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.
    Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
    ly rượu con đầy tràn chan chứa. (Tv 23: 5)

    Kinh Thánh đã dọn cho chúng ta một bữa tiệc thịnh soạn Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. (Tv 119: 105). Đức Giêsu còn khẳng định: Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống. (Ga 6: 63). Xin mời mỗi người trong chúng ta nếm thử để cảm nghiệm sức sống mãnh liệt của Chúa ngay trong tâm mình - những khám phá mới này khiến cho mắt ta trong sáng - chứ không còn mờ mịt như thời còn ngủ mê nữa.

    Theo kinh nghiệm một vài anh em chúng tôi, nếm thử mới nghe tưởng dễ như ăn cơm sườn, nhưng thực ra đòi hỏi một điều kiện cần thiết đó là lòng khao khát, khắc khoải rồi tìm kiếm, kiên trì gõ liên tục bằng cách đặt những nghi vấn. Thí dụ: Thánh hoá là gì? Cứu độ là gì? Đồng hình đồng dạng với Chúa là sao? Linh hồn tôi ra sao? …. mỗi người tự đặt ra cho mình một nghi vấn rồi vừa tìm kiếm vừa tham vấn những người khác cho tới một lúc nào đó: thật bất ngờ, ta tìm được câu trả lời. Rồi lại câu hỏi thứ hai…cứ thế, mỗi khám phá mới khiến cho mắt ta trong sáng hơn…cho tới một lúc nào đó Cũng như khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con. Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. (1Cr 13: 11-12)

    Còn gì tuyệt vời hơn khi tôi sẽ được biết hết như Thiên Chúa biết tôi. Nhờ đâu tôi được biết? Đức Giêsu đã tuyên bố mạnh mẽ:

    «Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.10 Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho…. Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?» (Lc 11: 9-13).

    Cha không ban cho chúng ta nhà lầu xe hơi, tiền bạc như núi, nhưng Cha sẽ ban cho chúng ta Thánh Thần, chính nhờ Thần Khí Thiên Chúa mà chúng ta có lối nhìn mới với Ánh Mắt Tâm Linh trong suốt giúp chúng ta sống thức tỉnh dễ dàng hơn: Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí. Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an. (Rm 8: 5-6). Hướng về ở đây chính là nhìn mọi vấn đề bẳng Ánh Mắt Tâm Linh, giúp chúng ta thức tỉnh sáng suốt ngay trên chốn hồng trần đầy bóng tối và hỗn loạn này.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •