ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Tuesday, August 16, 2005

Cần phải có gì để thức tỉnh?

Khổng Nhuận

Vấn đề được đặt ra là: «Cần phải có gì để thức tỉnh?» Đây là một trong những vần đề hóc búa và gai góc ngay cả đối với hàng ngũ linh mục.

Trước đây, trong thời gian mò mẫm tìm chân lý, chính tôi đã nhiều lần tham vấn các linh mục quen biết (trên một vài lớp trong chủng viện) với một câu hỏi rất nghiêm chỉnh: Làm cách nào để biết mình thức tỉnh?

Hầu hết các Ngài đều trợn mắt lên tưởng như tôi từ cung trăng rớt xuống. Có lẽ trong đời linh mục của các Ngài, chưa ai đặt ra cho một một vấn nạn nghe rất quen thuộc trong Phúc âm, nhưng không dễ trả lời chút nào.

Có vị ân cần bảo: Phải giữ mình cho sạch tội trọng, vì Chúa đến như kẻ trộm.

Tôi tâm sự: Cả mấy năm nay, em không mắc tội trọng, ngoài tội lo ra vớ vẩn. Còn chuyện giờ Chúa gọi, ai cũng biết phải đối diện với nó, nhưng có mấy ai chuẩn bị cho giờ kinh khủng ấy, trừ một số người nằm liệt giường liệt chiếu, biết sức khoẻ mình sắp tàn và giờ phút từ giã cõi trần sắp tới, mà trong lòng vẫn còn vương vấn cõi trần, và rất hoang mang không biết mình sẽ ra sao sau khi chết - «Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?» (Ga 14: 5) Rõ ràng vẫn chưa phải là tỉnh thức, vì em nghe nói thức tỉnh là tình trạng cực kỳ sáng suốt và bình an. Nếu vẫn còn lo sợ, bối rối thì chứng tỏ đang ngủ mê chứ làm sao gọi là thức tỉnh được?

Có vị lại khuyên: Phải cầu nguyện luôn kẻo sa chước cám dỗ.

Tôi thắc mắc: Em đã từng nghe nói: Phải cầu nguyện liên lỉ, nhưng làm cách nào có thể cầu nguyện liên lỉ, trong khi đầu óc suy nghĩ đủ thứ chuyện trên đời và chân tay tất bật làm việc từ sáng tới tối; lấy đâu ra giờ để cầu nguyện? Thế anh cầu nguyện liên lỉ thế nào? Mỗi ngày được được bao nhiêu phút?

Ngài ngước mặt lên, dáng vẻ tự tin: Chú mày giỡn hả? Sáng chiều dâng lễ, đọc kinh phụng vụ đã ngốn hết cả vài tiếng đồng hồ rồi đấy.

Tôi hỏi tới: Tuyệt vời, nhưng em nghe dạy rằng cầu nguyện là sống những giây phút tương quan thân mật với Chúa của lòng mình. Vậy trong những giờ mà anh gọi là cầu nguyện, anh có thực sự sống thân mật với Chúa không?

Ngài cúi mặt xuống, trầm tư một vài giây: À, à ….. điều này coi bộ khó thực hiện. Thì ra bấy lâu nay mình vẫn tự hào là linh mục của Chúa, thi hành trọn vẹn bổn phận một linh mục của giáo hội. Hôm nay cậu đặt câu hỏi này khiến mình phải suy nghĩ lại cách sống của mình bấy lâu. Cám ơn những chia sẽ thẳng thắn của cậu.

Có vị chân thành hơn: Thú thật với cậu, tớ cũng còn đang lùng bùng về vấn đề gây cấn này.

Thật đáng tiếc! Các linh mục quen biết đều không giúp gì cho nỗi băn khoăn, khắc khoải, trăn trở của tôi vào thời gian đó.

Trong cộng đoàn, ngay cả các huynh trưởng cao cấp, hầu như không ai quan tâm vấn đề gai góc này. Người ta chỉ đặt nặng vấn đề vâng phục khi nhận công tác ở trên giao và dấn thân phục vụ cho công trình của Chúa trong việc Ra Khơi Loan Báo Tin Mừng. Chúng tôi thường nói đùa với nhau: nhớ dấn thân nhé, nhớ dấn thân nhé!

Trong công cuộc ra khơi Loan Báo Tin Mừng, chúng tôi dấn thân như một đàn cừu nối đuôi nhau theo một con đường đã được lập trình cụ thể và rất chi tiết. Thí dụ hát 3 bài và chỉ được chọn trong sách đã phát hành dành riêng cho cộng đoàn mình, không được hát bài khác. Khi huấn luyện, phải nói những gì ở trên soạn ra, chỉ thêm một chút cho có vẻ màu mè chứ không được nói những gì ngoài bài. Có thể nói chúng tôi là một đống cassette vô hồn. Ấn một phát là nói. Một số người chưa quen, có thể đọc một đoạn rồi giải thích sơ sơ những điều mà ai cũng hiểu, rồi lại đọc nguyên văn đoạn tiếp theo… cứ thế cho tới hết bài. Người nghe chẳng biết ý người thuyết trình muốn nhấn mạnh điều gì - cứ đều đều như một bài dân ca ru ngủ.

Ra khơi trong tình trạng mờ mịt như thế thì làm sao mà thức tỉnh tâm hồn người khác được? !!

Hàng năm, cứ vào mùa chay, ca đoàn đã từng hát nhiều lần bài «Metanoya, lời kêu gọi thiết tha!!» Nhưng ngay cả người hát lẫn người nghe cứ việc ngủ vùi trong cách sống đạo thường ngày.

Trong thời gian tìm hiểu, tôi khao khát gặp minh sư biết bao!! Mong sao một minh sư nào đó hé mở cho mình một vài tia sáng, để dựa vào đó mà mình tiếp tục đi. Không gặp được ai. Thôi, đành phải một mình một bóng lên đường tìm kiếm chân lý….

Sau này, khi trao đổi với các bạn bè cùng khao khát tìm chân lý như tôi, tôi khám phá ra một điều thực thú vị: Dường như mỗi người đi một con đường khác nhau, dùng những phương thế khác nhau, nhưng cuối cùng chúng tôi có một điểm chung. Đó là chúng tôi có một cái nhìn mới, một ánh mắt mới - tôi mạn phép gọi là Ánh Mắt Tâm Linh cho oai!

Như vậy, «Cần phải có gì để thức tỉnh?» Xin thưa: Chỉ cần có lối nhìn mới, đôi mắt mới, quan niệm mới, khám phá mới. Mới ở đây không phải là khác điều Đức Giêsu đã mặc khải, nhưng chính là mỗi người trong chúng ta thực sự nếm thử và cảm nghiệm được sức sống mãnh liệt của lời Thần Khí qua Kinh Thánh bằng cái tâm trong sáng, thức tỉnh.

Một câu hỏi tiếp theo chắc chắn sẽ bật lên: Làm thế nào để có ánh mắt mới?

Muốn ăn phải lăn vào bếp. Không ai có thể nhìn người khác ăn mà bụng mình lại no đủ!

Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa. (Tv 23: 5)

Kinh Thánh đã dọn cho chúng ta một bữa tiệc thịnh soạn Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. (Tv 119: 105). Đức Giêsu còn khẳng định: Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống. (Ga 6: 63). Xin mời mỗi người trong chúng ta nếm thử để cảm nghiệm sức sống mãnh liệt của Chúa ngay trong tâm mình - những khám phá mới này khiến cho mắt ta trong sáng - chứ không còn mờ mịt như thời còn ngủ mê nữa.

Theo kinh nghiệm một vài anh em chúng tôi, nếm thử mới nghe tưởng dễ như ăn cơm sườn, nhưng thực ra đòi hỏi một điều kiện cần thiết đó là lòng khao khát, khắc khoải rồi tìm kiếm, kiên trì gõ liên tục bằng cách đặt những nghi vấn. Thí dụ: Thánh hoá là gì? Cứu độ là gì? Đồng hình đồng dạng với Chúa là sao? Linh hồn tôi ra sao? …. mỗi người tự đặt ra cho mình một nghi vấn rồi vừa tìm kiếm vừa tham vấn những người khác cho tới một lúc nào đó: thật bất ngờ, ta tìm được câu trả lời. Rồi lại câu hỏi thứ hai…cứ thế, mỗi khám phá mới khiến cho mắt ta trong sáng hơn…cho tới một lúc nào đó Cũng như khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con. Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. (1Cr 13: 11-12)

Còn gì tuyệt vời hơn khi tôi sẽ được biết hết như Thiên Chúa biết tôi. Nhờ đâu tôi được biết? Đức Giêsu đã tuyên bố mạnh mẽ:

«Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.10 Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho…. Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?» (Lc 11: 9-13).

Cha không ban cho chúng ta nhà lầu xe hơi, tiền bạc như núi, nhưng Cha sẽ ban cho chúng ta Thánh Thần, chính nhờ Thần Khí Thiên Chúa mà chúng ta có lối nhìn mới với Ánh Mắt Tâm Linh trong suốt giúp chúng ta sống thức tỉnh dễ dàng hơn: Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí. Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an. (Rm 8: 5-6). Hướng về ở đây chính là nhìn mọi vấn đề bẳng Ánh Mắt Tâm Linh, giúp chúng ta thức tỉnh sáng suốt ngay trên chốn hồng trần đầy bóng tối và hỗn loạn này.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •