ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Monday, September 26, 2005

CHẶT ĐỨT ẢO TƯỞNG

Khổng Nhuận

Chúng ta thường sống với ảo tưởng, nhưng chúng ta vẫn tin nó là sự thực. Có biết bao ảo tưởng trong cuộc sống của mình. Chúng tôi xin kể ra một vài ảo tưởng chính mà thôi

Ảo tưởng một tương lai huy hoàng. Đây là một ảo tưởng hấp dẫn nhất. đối diện trước một thực tại nghèo đói, phũ phàng tôi thường chìm vào trong mơ mộng hão huyền: Ngôi biệt thự sang trọng của tôi nhìn ra bờ hồ Xuân Hương trên thành phố Dalat mộng mơ. Xe hơi của tôi thuộc loại hiện đại nhất thế giới. Bạn bè của tôi toàn là những ông tai to mặt nhớn!!! Vẫn biết là mơ tưởng hão huyền, nhưng tôi vẫn không ngừng mơ tưởng để bù đắp lại cuộc sống cơ cực nghèo nàn của tôi.

Ngược lại có người lại ảo tưởng một tương lai xám xịt. Các cô vợ trẻ hay mắc phải điếu này. Thấy anh chồng tiếp xúc với các cô gái khác dù là rất tự nhiên, cô ta đã quá lo chồng mình vướng mắc hình ảnh một người khác mà bỏ bê mình. Cô nàng đã chận đầu một cách thô bạo bằng những lời kết tội quá mức khiến anh chồng bực mình quát tháo ầm ĩ. Chuyện chẳng vào đâu, nhưng vì ảo tưởng quá mạnh khiến cho người vợ tự làm khổ mình rồi quay ra làm khổ chồng. con thuyền hạnh phúc Gia đình có nguy cơ rạn nứt dưới những cơn sóng ảo tưởng nghi ngờ của người vợ nếu chuyện này được lập lại nhiều lần, anh chồng không nhịn được sẽ ra đi thực sự với một bóng hồng khác dịu dàng hơn...

Ảo tưởng được kính nể, nổi tiếng là một ảo tưởng gắn liền với những người giàu tiền giàu của, địa vị cao sang trong xã hội .. kể cả địa vị trong tôn giáo. Ở đây, chỉ nhìn về mặt tôn giáo, Chúng ta đã thấy nhan nhản những gương mặt mang ảo tưởng được kính nể. Một thí dụ gần nhất, cụ thể nhất, nhỏ bé nhất. Có một hội đoàn kia, dù không tới 10 thành viên, vậy mà người trưởng cũng đã mong muốn được kính nể, nổi tiếng. Phát hiện ra một thành viên mới trong nhóm có vẻ tài năng hơn, anh ta nhận thấy uy tín của mình có nguy cơ sụp đổ. Nhân dịp ngày lễ mừng Bổn mạng của hội, vị trưởng cho thành viên nổi cộm đó ngồi chơi xơi nước, trong khi phân công người khác hai ba việc còn chính bản thân mình thì lại ôm đồm một lúc năm sáu việc – ngoài tớ ra, chẳng ai có thể cáng đáng công việc này – dù thừa biết rằng: nếu giao việc cho thành viên nổi cộm kia biết đâu hắn lại làm ngon lành hơn mình thì còn gì là uy tín của trưởng nũa!! Ảo tưởng được kính nể quả là tại hại cho cộng đoàn biết bao!!! Một số ông bố cũng luôn cho mình là khôn ngoan nhất, bắt vợ con phả tuyệt đối vâng phục mọi mệnh lệnh của mình từ những điều nhỏ nhắt nhất. Ảo tưởng được kính nể khiến bầu khi trong gia đình thường xuyên căng thẳng, sợ hãi, ngộp thở .... còn gì là một tổ ấm an vui, hạnh phúc!!!

Áo tưởng ỷ lại. Đây là một ảo tưởng của phần đông các thành viên trong một cộng đoàn. Bề trên bảo sao nghe vậy thậm chí còn phó thác cho các huynh trưởng sẽ hiểu thay cho mình, khám phá cho mình. Chẳng cần gì phải bỏ công suy nghĩ. Cứ việc chờ đợi bề trên bảo gì, làm nấy. Họ dạy gì thế nào thì biết thế ấy. Rồi mọi chuyện vẫn như cũ. Cộng đoàn mất dần sự hăng hái ban đầu. Nguyên nhân chính yếu đó là các thành viên không tự mình bước đi, tìm hiểu, khám phá... trong khi họp họp hành hành cứ thúc giục nhau: Dấn thân, dấn thân.. mà bản thân người dấn thân cóc chịu dấn thân trong việc sống đạo đích thực. Còn chuyện Loan báo Tin Mừng lại hiểu rất đơn giản là lôi kéo người ta vào cộng đoàn mình cho ngày càng đông để bù lỗ số người rời bỏ công đoàn cũng gần như xấp xỉ!! Dường như họ là những người lính cứu hoả đang làm công việc chữa cháy một cách tuyệt vọng!!

Ảo tưởng nhồi sọ. Trái ngược với ảo tưởng ỷ lại, người huynh trưởng cho rằng sau khi học tất cả những bài vở của cộng đoàn khoảng sáu bảy năm trời thì ắt hẳn là nhiều thành viên sẽ vững vàng hơn. Hoá ra không phải vậy. Vì những bài huấn luyện của cộng đoàn hầu như chỉ là những bài mang tính cách lý thuyết còn chuyện sống đạo thực tế thì chẳng ai quan tâm, kể cả cấp huynh trưởng cao nhất. Vì huynh trưởng ở trên thì chăm chăm chú chú lo cơ cấu tổ chức cho thật chặt chẽ để giữ được sự ổn định của cộng đoàn; còn thành viên lại như một đàn cừu bảo sao nghe vậy, sai đi đâu thì đi đấy; bảo nói gì thì nói như thế. Cấm sáng tạo kẻo đi lạc đường hướng cộng đoàn. Chính vì thế, dù đã ở trong cộng đoàn cả chục năm mà vẫn chấp nhận uống sữa qua những tư tưởng ở trên nhồi vào trí não, làm sao mà lớn nổi!!!

Ảo tưởng về hạnh phúc: chúng ta cứ tưởng rằng hạnh phúc là do yếu tố khách quan bên ngoài, hoặc do tha nhân. Hầu hết đôi tình nhân đều nghĩ rằng: Em là hạnh phúc của anh hoặc Anh là hạnh phúc của em. Ai cũng nghĩ như thế và cuối cùng họ lãnh đủ. Hôm nào em vui vẻ, tôi cảm thấy nhẹ nhàng yêu đời. Hôm nào em khó chịu, cáu gắt, tôi lo sốt vó không biết mình đã làm lỗi gì đây. Bỗng một hôm em tỏ vẻ lạnh nhạt, tôi khổ sở tìm hiểu lý do và vò đầu bóp trán để cho cô em nhí nhảnh của mình vui tươi như trước. Và điều thật bất ngờ: Tôi cứ tường là cô em bé bỏng dễ thương của tôi sẽ trung thành với tôi, sẽ thuộc về tôi mãi mãi...nhưng tôi lầm to!! Bỗng nhiên một ngày kia em lại dung dăng du dẻ rất là thoải mái với một tay thanh niên khác, thế là cả một bầu trời trong sáng rực rỡ tươi mầu bỗng trở nên buồn thảm thê lương. Tệ hại hơn nữa, bầu trời hy vọng, vui tươi chan hoà bỗng sụp đổ tan hoang. Người đi làm nửa hồn tôi mất, còn nửa hồn kia bỗng dại khờ.

Nguyên nhân gây ảo tưởng
Rm 8: 5-6 chính là câu trả lời: Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí.6 Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an.

Tất cả các ảo tưởng trên được sinh ra trên một mảnh đất mầu mỡ: đó là xác thịt. Thực vậy, chỉ có con người thân xác mới mong được nhiều tiền, nhiều của, nổi tiếng, tìm kiếm hạnh phúc ở bên ngoài .. không ngờ tất cả những điều đó lại trở thành ngục tù vây hãm con người trong cảnh khốn cùng – ngôn ngữ Thánh Kinh gọi là sự chết.

Làm cách nào để chắt đứt ảo tưởng?
Có 3 cách

Từ bỏ cái tôi. Nghe dễ hơn uống một ly ca cao sữa, nhưng thử áp dụng mà coi, sẽ gặp muôn vàn khó khăn đến nỗi hầu như không thể thành công được. Anh em nhà Phật gọi là lấy đá đè cỏ. Chừng nào còn hăng hái tích tực thì cái tôi nó giả vờ chịu khuất phục, nhưng rồi một ngày nào đó, khi ta quá mệt mỏi với cuộc chiến thiêng liêng buồn chán và nặng nề này, lập tức cái tôi như chiếc lò xo bị nén bây giờ bung ra còn nguy hiểm gấp trăm lần....

Thực hiện những việc đạo đức như xem lễ, rước lễ, xưng tội...Quái lạ thay! Như những viên thuốc cảm vớ vẩn, không thể chữa bệnh siêu vi gan B...tôi đã xem lễ, rước lễ hàng ngàn lần, xưng tôi hàng trăm lần, thế mà tôi hầu như vẫn luôn sống trong ảo tưởng

Hai phương pháp trên vẫn không giải quyết tận gốc vần đề, vì vẫn còn mang cái nhìn nhân loại.

Nhìn mọi sự với Cặp Mắt Tâm Linh Trong suốt

Thực vậy, muốn chặt đứt ảo tưởng, chúng ta hãy mang Cặp Mắt Tâm Linh Trong suốt để nhìn mọi sự theo đúng bản chất của nó. Ai cũng có Cặp Mắt Tâm Linh quý báu này sẵn trong túi, thế mà vẫn không chịu đeo vào, trong khi đó cứ than trời rằng sao tôi khổ thế. Ngay trên núi tiền cũng than khổ. Ngay trên đỉnh danh vọng cũng muốn đi tự tử...Chúng ta cùng nhau nhìn vào tâm hồn mình, nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa ngay trong lòng mình, tập sống với Ngài, chẳng mấy chốc sẽ tìm được cặp mắt kính Thần Khí Thiên Chúa. Với cặp mắt này, mọi ảo tưởng mờ mờ chập chờn lập tức biến mất, nhường chỗ cho cả một bầu trời trong sáng với tất cả nét đẹp nguyên vẹn của mọi sự trên cõi đời này.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Sunday, September 18, 2005

    NHỮNG KHUÔN MẶT ĐỨC TIN

    Khổng Nhuận

    Lần trước chúng ta đã làm quen với đức tin bị cài đặt, bị lập trình. Hôm nay chúng ta thử xem những gương mặt đức tin thể hiện ra sao.
    Đức tin nhãn hiệu: Hầu hết người công giáo chúng ta cứ tưởng rằng muốn được rỗi linh hồn thì tôi phải tin những điều tóm gọn trong kinh Tin Kính: một Thiên Chúa Ba Ngôi, Ngôi Cha sáng tạo, Ngôi Con cứu chuộc, Ngôi Thánh Thần thánh hoá - hết - và cũng thế là đủ. Nhưng thật oái oăm!! những niềm tin cốt yếu trên lại là những mầu nhiệm chính trong đạo. Mà đã gọi là màu nhiệm thì hiểu thế quái nào được. Chúng ta đã từng nghe nói cỡ thánh Au-cơ-tinh mà còn giơ tay đầu hàng màu nhiệm bí hiểm này khi thị kiến một chú bé toan tính múc cả đại dương bằng vỏ sò đổ vào lỗ cáy!!! Như vậy việc tin và tuyên xưng rầm rầm thưa tin, thưa tin, thưa tin 3 lần trong nhà thờ mỗi ngày Chúa nhật, cuối cùng cũng chỉ là Đức tin nhãn hiệu: cho thiên hạ biết mình là người công giáo.
    Đức tin hình thức: Ngoài việc cúng nhau tuyên xưng đức tin trong nhà thờ, một số người công giáo ta có vẻ anh dũng hơn. Họ đã mắt trước mắt sau - vội vàng làm dấu trước khi dùng bữa trong quán ăn. Vâng, có vẻ rất đáng phục. Nhưng thử hỏi họ có thực sự sống với niềm tin đó không - sống với Ba Ngôi Thiên Chúa không?? Lập tức họ ú ớ ra mặt vì ngay cả việc làm dấu họ cũng làm hoặc vì theo thói quen hoặc vì tỏ vẻ ta đây là người công giáo, còn chuyện tương quan thân mật giữa họ và Chúa Ba Ngôi thì họ chẵng hề hay biết!! Và còn cả chục kiểu đức tin hình thức khác: xem lễ, đọc kinh, lần hạt, chầu thánh thể, rước kiệu…hầu như thân xác có đó nhưng tâm hồn thì vẫn chơi vơi tận phương trời nào. Đúng là đức tin hình thức.. Đức Kitô ngán ngẩm trước kiểu đức tin hình thức này đến nỗi Ngài phải thốt nên: "Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta.(Mt 15:8)
    Đức tin hững hờ: Chúng ta đã từng nghe dạy nhiều lần:
    Chúng ta cùng nhau nhắc lại những ý quan trọng:
    Hy Tế Thánh Thể là “nguồn mạch và chóp đỉnh của toàn thể đời sống Kitô hữu” (chúng ta ta lại thấy chóp đỉnh của đới mình là tiền, tài, tình, danh vọng, việc làm, giải trí!!)
    Giáo Hội khám phá ra tình yêu vô biên của Ngài được tỏ hiện tràn đầy. (Giáo hội khám phá, còn riêng tôi, tôi chẳng khám ra điều gì dù đã rước lễ hàng ngàn lần, chầu thánh thể hàng trăm lần!)
    Mỗi lần Giáo Hội cử hành bí tích nầy, giáo dân có thể một cách nào đó sống lại kinh nghiệm của hai môn đệ làng Emmaus:“Mắt họ mở ra và họ nhận ra Người” (Lc 24,31). (Đã không khám phá, không tìm tòi thì mắt cứ nhắm tịt lại, tiếp tục ngủ mê làm sao mà có thể nhận ra Ngài dù chúng ta mạnh mẽ tuyên xưng là có Mình Thánh Chúa thật ngự qua hình bánh và Máu Thánh Chúa ngự qua hình rượu, nhưng trong thực tế chúng ta chẳng bao giờ ý thức Mình Máu Thánh Chúa thực sự đã tan hoà trong ta để ta tan hoà trong Chúa. Vừa chịu lễ xong, ra khỏi nhà thờ, chúng ta đã vội bai bai Chúa. Xin Ngài vui lòng ở lại nhà tạm quạnh hiu. Mạnh Chúa, Chúa sống; mạnh ta, ta sống. Đức tin dường như chẳng ép phê gì vào đời sống thường ngày của chúng ta).
    Đức tin lợi dụng: Đức tin này thật dạt dào tình cảm, một số đông người Công Giáo rất tin tưởng vào Mẹ Maria. họ tin chắc rằng, chưa từng nghe ai chạy đến cùng Mẹ mà lại phải thất vọng bao giờ. Đức tin thấm đậm tình cảm này đã biến đức Maria thành một bà tiên dịu hiền với chiếc đũa thần kỳ giúp chúng ta tai qua nạn khỏi một cách không ngờ. Họ sẵn sàng bỏ tiền túi hành hương hết nơi này nơi kia Bình Triệu, Tà Pao, Trà Kiệu, La vang …. thường thường họ mang theo lời nguyện cầu sâu kín nào đó với mong ước Mẹ nhận lời. Đức Giê-su thì Xin đừng theo ý con, một theo ý Cha mà thôi. Trong khi chúng ta lại Xin được như ý con !! Đúng là đức tin lợi dụng.
    ĐỨC TIN THEO ÁNH MẮT TÂM LINH.
    Như vậy hoá ra đức tin người Công Giáo chúng ta tệ hại như vậy sao?
    Không! Hoàn toàn không phải như vậy. Với ánh mắt tâm linh, đức tin trở nên sống động diệu kỳ với nhiều niềm tin xem ra có vẻ khác nhau. Điều quan trọng là phải nghiêm chỉnh đặt lại niềm tin của mình rồi tìm hiểu qua sách vở, qua báo chí, qua các trang web, đặc biệt là qua chia sẻ với anh em bạn bè thân hữu... nhờ đó khám phá ra những câu trả lời tuyệt vời, rồi bắt đầu thể hiện niềm tin đó vào ngay trong cuộc sống thường ngày của mình.
    Chúng ta có thể làm quen với một trong những niềm tin sau đây
    Đức tin vượt giới hạn: Tôi tin Thiên Chúa là sự sống đời đời. Trước đây, tôi tin vào một ông Chúa uy nghi xa vời, Ngài ban phúc giáng họa một các bí hiểm không ai hiểu nổi... Tôi mò mẫm đi tìm Ngài bằng cách đọc thật kỹ lại Tin Mừng thánh Gio-an. Sau khoảng nửa năm tôi đã khám phá ra rằng: Tư tưởng nổi bật nhất và miên man trong Tin Mừng Gio-an, chính là sự sống đời đời. Qua những hình ảnh chúng ta có thể thấy dễ dàng đó là Nước hằng sống, Bánh thường sinh, Ánh sáng ban sự sống - tất nhiên là sự sống tâm linh. Qua khám phá này, tôi vui mừng đón nhận một hình ảnh huyền diệu tuyệt vời của Chúa, đó là khuôn mặt không hình tướng. Chúa không còn là một ông vua vũ trụ uy quyền tác oai tác quái như một bạo Chúa trần gian. Thậm chí Chúa không còn là người Cha, người bạn – hình ảnh mà phần đông người Công Giáo rất tâm đắc. Với tôi lúc này Chúa chính là ánh sáng rạng ngời trong tâm tôi, giúp tôi dễ dàng thức tỉnh, không còn ngủ mê như trước. Chúa chính là nguồn sống dồi dào, với sức mạnh Thần Khí Thiên Chúa mãnh liệt trong tâm tôi, giúp tôi có thể vượt qua những trở ngại, khó khăn, vất vả, cám dỗ trong cuộc sống đầy cam go và thử thách trên cõi đời nhiễu nhương phức tạp. Cũng từ nguồn sống thần linh này, tôi sống mững mạnh, an vui, tự do, hạnh phúc.
    Ánh sáng, sự sống làm sao lại mang khuôn mặt một con người được dù cho có thân thương dến mấy đi nữa như hình ảnh người Cha, người tình, người bạn... Thực vậy ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống.(Ga 5:24)
    Quả thực, sống trong niềm tin Thiên Chúa là sự sống đời đời đã giúp tôi khám phá ra khuôn mặt vô hình tướng của Ngài nhưng lại mang đầy sức sống khiến cho đời sống của tôi hiện nay tràn ngập niềm vui, an bình, vững vàng và hạnh phúc●
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Sunday, September 11, 2005

    ĐỨC TIN BỊ CÀI ĐẶT - KHỦNG BỐ VÀ BỊ KHỦNG BỐ

    Khổng Nhuận

    Đức tin bị cài đặt (installed)
    Mới nghe qua quý vị chắc khó có thể chấp nhận được vì Đức tin quý báu vô cùng, do Chúa ban cho nhưng không, Sao lại dám cả gan bảo Đức tin bị cài đặt - hay Đức tin bị nhồi sọ.
    Mời quý vị theo dõi mẩu chuyện thứ nhất:
    Theo bạn, Đức tin căn bản của đạo Công giáo là gì?
    Dễ hơn ăn cơm sườn: Tôi tin Một Thiên Chúa Ba ngôi.
    Bạn có tin chắc không?
    Anh hỏi một câu hơi thừa rồi đấy. Chắc hơn đinh đóng cột.
    Vậy Một Thiên Chúa Ba Ngôi này có dính dáng gì tới đời sống thường ngày của bạn không? Nói cho dễ hiểu hơn, hàng ngày bạn bạn làm dấu ít nhất 5 lần: sáng thức dậy, tối trước khi đi ngủ, và trước ba bữa ăn, nhưng bạn thực sự nhớ tới Chúa Ba ngôi được mấy giây?
    À.. À.. Câu hỏi coi bộ căng…
    Như vậy, bạn làm dấu đuổi ruồi… và Đức tin của bạn rõ ràng bị nhồi sọ, bị cài đạt từ thủa còn thơ.
    Mẩu chuyện thứ hai:
    Bạn còn tin điều gì nữa không?
    Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống…
    Chấp nhận Đức Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa nhưng Ngài có ban sự sống cho bạn không?
    Anh muốn nói sự sống nào?
    Tất nhiên là sự sống tâm linh dồi dào.
    Thú thật với anh, tôi cũng chỉ nghe loáng thoáng về Chúa Thánh Thần. Một năm chỉ mừng lễ Chúa Thánh Thần một lần. Tôi cố ý lắng nghe các linh mục giảng về Thánh Thần, nhưng tôi có hiểu mô tê gì đâu, ngoài những ý niệm nghe đi nghe lại hàng chục lần: Thánh Thần là Ngôi Thứ Ba, Có 7 ơn Chúa Thánh Thần, Hãy nguyện xin Chúa Thánh Thần ban những ơn của Ngài để chúng ta giữ đạo cho tốt…
    Bạn xin được mấy ơn Chúa Thánh Thần rồi?
    Quả thật rất nhiều lần, tôi cảm thấy mơ hồ và nghi ngờ không biết có phải ơn Chúa Thánh Thần không, hay chỉ đơn giản là sự khôn ngoan thông thường của người đời…
    Trong ngày bạn nhớ tới Chúa Thánh Thần được mấy giây? Tôi chưa muốn hỏi bạn sống trong Chúa Thánh Thần được mấy giây?
    Đúng vậy, nhớ còn không nổi thì lấy tư cách gì mà sống chứ!! Sao anh quay tôi như dế vậy?
    Để chúng ta thấy rõ rằng Đức tin của chúng ta đã bị lập trình theo kiểu không cho sửa chữa: chỉ có Yes, No, chứ không có Option.
    Mẩu chuyện thứ Ba
    Hai câu hỏi đầu có vẻ bí hiểm, màu nhiệm. Thôi, tôi hỏi câu gần gũi hơn nhiều.
    Này , bạn có tin Mình Máu Thánh Chúa qua hình bánh và rượu không?
    Tin chắc đi chứ, không có gì phải bàn cãi nữa đâu, chính Giáo hội đã dạy rõ ràng.
    Bạn rước Chúa bao nhiêu lần rồi?
    Khoảng sáu, bảy ngàn lần rồi đấy anh ạ. Lần này, anh chớ có coi thường Đức tin sắt đá của tôi.
    Tốt quá, bạn có vẻ đạo đức hơn cả tôi và tất nhiên là hơn rất nhiều người. Vậy bạn có thể cho tôi biết sau khoảng ngần ấy lần rước Chúa, trình độ tâm linh - hay mối tương quan thân mật với Chúa của bạn biến chuyển như thế nào. Tăng lên, hạ xuống hay vẫn cứ tàng tàng như xưa!! mỗi ngày như mọi ngày!!
    ..À.. Câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng khó trả lời dữ ha. Bình thường tôi lên rước lễ theo thói quen chứ có bao giờ đặt vấn đề mối tương quan thân mật của mình với Chúa ra sao đâu!! Thật ra thì lâu lâu tôi cũng cảm thấy sốt sắng, nhưng khoảng 90% là rước lễ theo quán tính. Cứ tới lúc linh mục trao Mình Thánh Chúa, mình lại nối đuôi người ta theo một dòng người lên rước lễ. Chịu lễ xong, cũng chẳng có gì thay đổi. Rồi khi chúng ta ra về, nhà thờ khép lại sau lưng. Chúa tiếp tục bị nhốt trong nhà tạm, còn chúng ta ra về sống giữa đời, phải tranh đấu vật lộn với cuộc sống y chang những người chẳng biết Chúa là ai. Ủa! sao hôm nay anh phỏng vấn tôi dữ vậy?!!
    À .. thử xem Đức tin người công giáo chúng ta có bị cài đặt không? Ai ngờ Đức tin bị lập trình thật rồi. Vì thế, hầu hết người Công giáo chúng ta đều sống như người máy, đã được nhồi sọ từ còn bé, rồi cứ vậy mà sống, chứ không bao giờ biết đặt lại vấn đề Đức tin của mình sống chết ra sao.
    Đức tin bị cài đặt - tạo khủng bố.
    Này bạn, nếu bình thường bạn đi lễ, hay đọc kinh. Bỗng nhiên, vì ham vui bạn bỏ ngang một vài lần, bạn cảm thấy thế nào?
    Tôi đã từng rơi vào một vài lần như vậy, và tôi cảm thấy áy náy không yên. giống như mình mắc lỗi với Chúa, dù chưa đủ thành tố để cấu thành tội trọng.
    Như vậy bạn đã bị chính Đức tin của mình khủng bố khiến bạn phải lo sợ, áy náy phải không?
    Có vẻ như thế, nhưng tôi cho rằng chuyện này do lương tâm ngay lành của tôi lên tiếng.
    Lương tâm lên tiếng cũng phải dựa vào tiêu chuẩn Đức tin của bạn chứ. Tại sao anh em ngoại giáo rất an tâm khi họ không hề tham dự một thánh lễ nào? Như vậy chứng tỏ tên trùm khủng bố chính là Đức tin chết dở của chúng ta….
    Này, nghe nói bạn đang là huynh trưởng chóp bu trong cộng đoàn phải không?
    Chúa giao thì mình phải nhận thôi, đâu dám chối từ.
    Làm sao bạn biết chắc chắn rằng đó là công trình Chúa giao cho riêng bạn?
    Mấy người trước đã được mời gọi để nhận công trình này, nhưng họ từ chối. còn tôi, tôi vui vẻ đón nhận.
    Tại sao mấy người kia không nhận?
    Tôi không rõ lắm.
    Rất có thể họ cho rằng họ chưa đủ sức kham nổi hoặc họ đang gánh vác một trọng trách khác mà họ chưa giải quyết ngay được, nên họ KHÔNG DÁM NHẬN chứ không phải HỌ TỪ CHỐI lời mời gọi của Ngài. Anh nghĩ gì khi anh giao một công việc cho huynh trưởng dưới quyền mà họ không nhận?
    Nếu họ không nhận, thì họ là làm việc cho Satan.
    Tôi nghiệp Xatan quá!! Nó có lỗi quái gì trong vấn đề này đâu!! Thực tâm họ cũng rất muốn đóng góp. Nhưng chỉ vì quá bận rộn chưa thể thu xếp được, chứ đâu phải họ muốn từ chối. Tôi nhận thấy Đức tin của bạn biểu lộ như sau. Ở trên giao cho bạn việc gì, bạn đinh ninh phải tuyệt đối tuân hành. Nếu không, Đức tin đó sẽ khủng bố bạn, khiến cho bạn phải lo sợ, áy náy không yên. Bây giờ tới phiên bạn. Dựa vào niềm tin đó, bạn khủng bố những huynh trưởng thuộc hạ, khiến họ chỉ có một con đường duy nhất: Vâng phục tối mặt, sẵn sàng làm tay sai cho bạn dưới sức ép của Đức tin khủng bố đóng khung trong trí não bạn. Ai tỏ ý không đồng quan điểm với bạn, đức tin bị cài đặt của bạn sẽ lên tiếng thúc giục: Tên này làm rối loạn cộng đoàn, phải xứ lý thẳng tay. Lập tức tên muốn vượt ra khỏi khuôn khổ sẽ bị bạn đì cho sói trán, hoặc bị bạn tìm cách loại trừ thẳng tay một cách trắng trợn. Như thế chứng tỏ, Đức tin là trùm khủng bố còn bạn và các huynh trưởng thừa hành bị khủng bố một cách rất đáng thương.
    Đức tin chân chính - tin vào sứ mạng cứu độ của Đức Kitô - sẽ giải thoát ta khỏi mọi áp bức, giam cầm, tù đầy để ta sống bình an, tự do và hạnh phúc. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức,19 công bố một năm hồng ân của Chúa.(Lc 4:18-19).
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Tuesday, September 06, 2005

    XA-TAN, MI LÀ AI?

    Khổng Đức Nhuận

    Xa-tan là một nhân vật được nhắc tới khá nhiều trên đầu môi chót lưỡi thiên hạ cũng như trong các bài viết về tôn giáo. Chúng tôi nhận thấy có ba vấn đề cần quan tâm
    Xatan đáng ghét.
    Xatan đáng thương.
    Bộ mặt thật của Xatan theo ánh mắt tâm linh
    Xatan đáng ghét
    Đáng ghét là phải lắm rồi vì Xatan là:
    Chuyên viên mê hoặc
    Con Mãng Xà bị tống ra, đó là Con Rắn xưa, mà người ta gọi là ma quỷ hay Xa-tan, tên chuyên mê hoặc toàn thể thiên hạ. (Kh 12:9). Nó ru ngủ con người bằng trăm phương ngàn kế với những lời thì thầm mật ngọt, thí dụ như:
    Anh quả là uy nghiêm: một mình anh lèo lái cả một cộng đoàn đông người, theo đúng đường lối cộng đoàn đã đề ra.
    Anh thực là thánh thiện, các linh mục cũng khó lòng theo kịp. Hơn mười hai giờ - đã quá giờ ăn rồi - mà vẫn còn hăng say thuyết giảng cho nhóm!!!
    Anh đáng phục quá! Anh đã bỏ cả cửa nhà, vợ con để lo cho công trình của Chúa. Chắc chắn Chúa sẽ thưởng công bội hậu. (Dù anh bỏ bê bổn phận đối với vợ, con cái!!)
    Anh quả là bậc thày đáng kính với cả kho kiến thức đầy đầu.
    Và thế là anh hăng say dấn thân phục vụ để bảo tồn uy tín mà Xatan đã nhẹ nhàng âm tầm gieo vào tận đáy cùng vô thức của anh để anh luôn nghĩ rằng tôi dang phục vụ cho công trình của Chúa, đang làm vinh danh Chúa. Nhưng một cách vô thức, anh đang thực hiện mọi việc vì vinh quang của anh, bằng chứng là anh coi cộng đoàn này là của riêng mình. Anh sẵn sàng loại trừ tất cả những anh em nào có ý kiến khác với ý kiến của anh. Anh tha hồ tác oai tác quái theo ý riêng của mình một cách trắng trợn. Ngay cả người phụ tá đã có một thời rất tâm đắc với anh, nhưng sau khi người phụ tá trưởng thành hơn, không còn gà mờ làm kiếp nghị gật, a dua với anh nữa, anh đã gạt thẳng tay, bất kể đó là gương mù gương xấu cho các huynh trưởng sau này. Nếu là công trình của Chúa thì tất nhiên anh phải sẵn sàng mở lòng để đón nhận những anh em khác cũng đang nóng lòng đóng góp cho cộng đoàn chứ!!! - hiệp nhất trong đa dạng - Anh chỉ muốn mọi người đều một lòng một trí theo tiêu chuẩn anh đã đề ra!!! Anh đang bị mê hoặc trong cái bẫy ngọt ngào của Xatan - cái bẫy của những nhãn hiệu oai phong - mà anh vẫn cứ tưởng là mình sáng suốt nhất, không ai bằng.
    Xatan đáng thương
    Không phải lúc nào Xatan cũng đáng ghét, đôi khi Xatan cũng mang nỗi oan Thị Kính!!
    Vợ chồng tôi hay cãi nhau: Đúng là thằng Xatan nó quấy nhiễu khiến cho nhà chúng tôi như hoả ngục!! Trong khi ai cũng muốn cái tôi của mình phải thắng thế hơn trong cuộc tranh cãi!!
    Cộng đoàn tôi kỳ này có nhiều chuyện lộn xộn có nhiều chuyện bất hoà, một số rời bỏ cộng đoàn. Đúng là thằng Xatan nó quấy nhiễu. Trong khi ai cũng muốn cho ý kiến của mình là hay nhất!! Hoặc chỉ có huynh trưởng chóp bu là sáng suốt nhất còn tất cả các huynh trưởng thừa hành cứ việc chờ đợi lệnh trên chỉ xuống, bảo gì làm nấy chứ không dám giải quyết việc gì, thành thử ra công đoàn càng đông càng rắc rối phức tạp và lộn xộn, lúc ngấm ngầm, lúc công khai vì không được xử lý kịp thời.
    Nếu tôi lỡ mê đắm vào một thói quen xấu, lập tức tôi biện hộ.Đúng là thằng Xatan nó quyến rũ tôi. Nếu không, tôi đâu có bê bối như bây giờ!!
    Ta thấy đó, Xatan đôi khi cũng đáng thương đấy chứ. Lỗi của ta rành rành ra đấy nhưng ta cứ tha hồ đổ vấy cho Xatan - ta chắc chắn Xatan không thể nào biện minh được!! Chắc ăn còn hơn bắp!!
    Tại sao vậy?
    Chúng ta cùng đọc lại 2 câu Kinh Thánh sau đây:
    ITi 5:15 : Thật vậy, đã có kẻ lạc đường đi theo Xa-tan.
    Kh 2:9 : Ta biết lời vu khống của những kẻ xưng mình là Do-thái, mà thực ra không phải : chúng chỉ là thành viên thuộc hội đường của Xa-tan.
    Ai là kẻ lạc đường đi theo Xatan? Xin thưa: Bất cứ ai sống theo lối nhìn của thế gian, cư xử theo lề thói thế gian thì đều là kẻ lạc đường. Nói như thế nghe có vẻ toàn thể nhân loại đều đi theo Xatan sao? Lại xin thưa: Nhìn bề ngoài, những người Công giáo đều là con Chúa, khó có thể bảo họ đi theo Xatan. Nhưng nếu bình tĩnh hồi tâm lại. Chúng ta rất khoái đi lạc đường và thường xuyên đi lạc đường.
    Tại sao dám quả quyết như vậy? Bới vì nếu cuộc sống của chúng ta vắng bóng sự hiện diện của Thiên Chúa thì quả thật những lúc đó chúng ta vô tình đi lạc vào đường lới của Xatan. Và đương nhiên chúng ta là thành viên thuộc hội đường của Xa-tan!! Chối làm sao được!!
    Bộ mặt thật của Xatan - theo ánh mắt tâm linh
    Nghe nói tới Xatan chúng ta thường tưởng tượng ra một ác quỷ hung dữ với đối mắt đỏ ngầu sát máu, cặp sừng nhọn hoắt và khuôn mặt khiến ai diện kiến cũng phải siêu hồn phác lạc. Theo ánh mắt tâm linh, Xatan là một Chuyên viên biến hoá khôn lường và bất ngờ nhất.
    Xatan là một Chuyên viên biến hoá khôn lường.
    Xatan đâu có dại gì mang bộ mặt quỷ dạ xoa, ai thấy cũng tránh xa thì còn làm ăn gì được. Phao-lô đã cảnh báo chúng ta
    Lạ gì đâu ! Vì chính Xa-tan cũng đội lốt thiên thần sáng láng!! (2Co 11:14)
    Đọc lời Kinh Thánh này chúng ta thường hiểu là nói về những tiên tri giả, những tay Pha-ri-sêu, những tên giả hình còn tôi thì vô can.
    Có ngờ đâu, đôi khi chính tôi cũng thản nhiên đóng vai Xatan với đôi cách thiên thần thánh thiện sáng chói bao phủ khắp châu thân!! Chính tôi chứ không phải ai khác, một sự thực khủng khiếp!! Này nhé, tôi đi lễ hàng ngày, làm ca trưởng, có khi còn kiêm luôn cả trưởng ban Lễ sinh, hàng ngày chầu chực nơi bàn thánh. Có khi tôi làm trưởng hội đoàn, làm trưởng khu, làm chủ tịch hội đồng giáo xứ. Tối ngày ở nhà thờ, lăng xăng lo cho công việc của Chúa. Ai trông thấy cũng thầm khen ngợi tôi là thánh thiện như thiên thần ánh sáng!! Nhưng có ngờ đâu, tôi vẫn cứ lén lút phạm những tội mà khó có người phát hiện. Lúc này ứng nghiệm lời Kinh Thánh nơi tôi: Chính Xa-tan cũng đội lốt thiên thần sáng láng!!
    Xatan là một Chuyên viên biến hoá bất ngờ nhất.
    Bạn không tin sao? chúng ta cùng nhớ lại lời Đức Giêsu ông Phê-rô : "Xa-tan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người." (Mac 8:33)
    Xatan là ai vậy. Chính là Phê-rô chứ còn ai! Vì Đức Giêsu phán bảo: lui lại đàng sau Thầy! Vâng, lui lại đàng sau Thày. Vì sao Phê-rô lúc này lại chính là Xatan? Bởi vì dựa theo tiêu chuẩn: “Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người." Bất ngờ ở chỗ: ngay cả Phê-rô, môn đồ trưởng, vị giáo hoàng tiên khởi, mà cũng có lúc biến thành Xatan. Huống chi là chúng ta, nếu ta không mặc con người mới với quan niệm mới theo mẫu gương Đức Kitô thì ta cũng có lúc hoá thành Xatan, khi chúng ta suy nghĩ và hành động theo thói thế gian, mà thủ lãnh thế gian chính là tên Xatan.
    Quả thật Xatan là một Chuyên viên biến hoá khôn lường và bất ngờ nhất.
    Thoát khỏi quyền lực Xa-tan mà trở về cùng Thiên Chúa
    Tuy Xatan có mưu mô và xảo quyệt đến đâu đi nữa, cuối cùng mỗi người chúng ta cũng không những có thể thoát khỏi quyền lực kinh hồn của hắn mà còn dễ dàng đè bẹp Xatan ở dưới chân mình.
    Làm cách nào có thể đè bẹp Xatan?
    Có nhiều cách lắm, trong bài này chúng tôi xin chia sẻ cách dễ nhất: Đó là không cần phải thực hiện những công việc cực kỳ khó nhọc, gian nan như trèo non lội suối hay những việc cao siêu cả thể; Mà chỉ cần đơn giản ngồi thinh lặng quan sát, nhìn ngắm thằng Xatan chính mình.
    Bình thường bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi đều phản ứng và sống theo thói quen từ bao đời nay. Ai sao tôi vậy, đó là truyền thống mà tôi cứ như một người máy đã được cài đạt các chương trình một cách nhiêm khắc. Reng! 6 g rồi, đi lễ. Reng! tới giờ đi làm. Reng! tới giờ ăn cơm. Reng! tới giờ nghỉ ngơi tắm rửa. Reng! tới giờ đi ngủ! Thế là hết một buổi sáng và một buổi chiều! Con người máy của tôi đã hoàn tất một ngày Chúa ban!
    Còn về chuyện lo cho công trình của Chúa cũng thế. Reng! Đi họp. Reng! Đi Loan Báo Tin Mừng - Nói cho người khác những gì người ta nhồi nhét vào đầu tôi, mà tôi chẳng hề sống, chẳng hề cảm nghiệm. Nhà Thiền có một thành ngữ tuyệt vời: Nhai bã mía!! Nói Lời Chúa mà chính mình không thấm được chất ngọt của nó thì có khác gì nhai bã mía Lời Chúa vừa nhạt nhách vừa vô vị và vô ích!! Đáng tiếc thay! rất nhiều người trong chúng tôi vẫn cứ vui vẻ tưởng mình là đạo đức lắm, thánh thiện lắm!! Chúng tôi đinh ninh rằng: càng học nhiều thì càng thấm, nhưng hoá ra không phải như vậy. Vì tất cả những gì chúng tôi tiếp thu được chỉ thuần tuý lý thuyết. Còn trong lãnh vục sống thì chẳng ai chịu quan tâm, kể cả người hướng dẫn lẫn người nghe. Thành thử ra, dù ở trong cộng đoàn cả chục năm trời mà trình độ tâm linh dường như vẫn đứng yên tại chỗ. Vẫn đọc Kinh Thánh như vẹt. hăng hái chia sẻ Lời Chúa như lũ mù sờ voi. Quanh đi quẩn lại toàn là những quyết tâm và quyết tâm; nghe rất phấn khởi, nhưng chúng tôi chẳng bao giờ chịu thực hiện trong cuộc sống đạo của mình. Khổ một nỗi trong tình trạng mù dẫn mù như vậy, thế mà chúng tôi cứ tưởng mình sáng lắm - mỗi ngày đọc Kinh Thánh 15 phút cơ mà, mỗi ngày cầu nguyện 15 phút cơ mà. Nhưng chỉ toàn là xin hết ơn này đến ơn nọ. Ai có ngờ đâu chúng tôi lại vô tình lạc bước đi theo Xa-tan và là thành viên thuộc hội đường của Xa-tan mà chúng tôi không hề hay biết!! Thế mới chết chứ!!!
    Vậy đây là lúc nhìn lại con người của mình và mạnh dạn, can đảm nhận ra mình đang lạc lối.
    Sau đó, nhìn lại con người đích thực của mình. Tôi phát xuất từ đâu? Từ Chúa hay Xatan? Tôi bị Xatan áp bức? hay được tình yêu Chúa luôn gìn giữ chở che đêm ngày? Bản tánh tôi ra sao? Tôi lỗi đầy mình hay vốn thánh thiện từ đầu đến chân? Xin vui lòng đọc lại những bài Nền tảng sống đời Kitô hữu để khám phá ra bản tánh cao quý chân thực của mình trong trang web http://anhmattamlinh.tinvui.org
    Một khi nhận ra bản tánh tuyệt vời của mình, lập tức, ta cảm nhận rất rõ ràng mình đã Rời bóng tối mà trở về cùng ánh sáng, thoát khỏi quyền lực Xa-tan mà trở về cùng Thiên Chúa. (Cv 26:18). Và chính Thiên Chúa trong lòng mình là nguồn bình an, chẳng bao lâu nữa sẽ đè bẹp Xa-tan, bắt nó phải ở dưới chân anh em. (Rm 16:20).
    Kết quả là Xatan trở thành rác rưởi, không đáng để ta sợ hãi vì điều quan tâm nhất hiện nay là chúng ta sống một cuộc sống mới dồi dào trong tâm tình một người con yêu dấu của Chúa, nơi đó không có bóng dáng của Xatan. Tuy nhiên, vì suốt mấy chục năm qua, ta lỡ quen nghe theo lời đường mật của Xatan, nên đôi khi ta cũng thèm muốn quay trở về với lối sống xưa. Nhưng nhờ sức mạnh của Thần Khí Thiên Chúa sẵn trong tâm, chúng ta có thể vượt qua cơn cám dỗ của Xatan một cách tương đối dễ dàng.
    Tóm lại, nếu tự nhận mình hèn yếu tội lỗi, ta sẽ thấy Xatan quả là khủng phiếp. Nó sàng ta như sàng gạo suốt đêm ngày. Nhưng nếu dám nhận mình đôi khi cũng biến thành Xatan thì ta sẽ thấy Xatan không còn ghê gớm nữa. Cuối cùng, ta khám ra mình chính là con yêu dấu của Cha, tràn đầy Thần Khí Thiên Chúa, lúc này Xatan hầu như không còn đất dung thân trong tâm hồn ta nữa. Lâu lâu, ta vấp ngã chút xíu - không ăn thua!! - với sức mạnh Thần Khí Thiên Chúa uy dũng, ta có thể dứng dậy rất nhanh và tiếp tục cuộc sống dồi dào, hạnh phúc mà chính ta đã khám phá và cảm nghiệm một cách cực kỳ xác tín. Mến chúc quý vị nhận ra bộ mặt thật của Xatan, để rồi chẳng bao lâu nữa,quý vị sẽ đè bẹp Xa-tan, bắt nó phải ở dưới chân quý vị.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •