ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Tuesday, November 29, 2005

Đức Giê-su Kitô – Vị Vua trong Recycle Bin (hộp tái chế)

Khổng Nhuận


Giáo Hội dành đặc biệt tuần cuối cùng của năm phụng vụ để long trọng mừng lễ kính trọng thể Đức Giê-su Ki-tô – Vua vũ trụ vì Thiên Chúa đã đặt muôn loài dưới chân Đức Kitô.(1Cr 15:27).

Lại những cuộc rước sách tưng bừng tung hô Đức Giê-su Kitô Vạn tuế, Vạn tuế! Chúa Giê-su là vua. Chúa muôn thủa là Chúa, là vua muôn vua!!

Đứng về mặt nhân loại mà nói, Đức Giê-su mới được khoảng một tỷ người công nhận Ngài làm vua, còn khoảng năm tỷ người khác chẳng biết Đức Giê-su là ai.

Riêng đối với người công giáo, mỗi năm một lần, người ta lôi vị vua ra khỏi hộp tái chế tung hô, ca hát, ngợi khen. Rồi sau đó lại tỉnh bơ dời Ngài vào trong hộp tái chế (move Him to the Cycle Bin).

Ôi, Đức Giê-su Kitô – Vị Vua trong Recycle Bin!!

Lý do rất chính đáng. Tuần tiếp theo đi vào Mùa Vọng, người ta phải mặc lấy tâm tình sám hối, mong đợi đấng cứu tinh chứ! Vì thế xin mời đức Vua vui lòng trở lại hộp Tái chế. Hẹn năm sau, các thần dân sẽ lại hân hoan tung hô Ngài vào đúng ngày lễ trọng đại và huy hoàng như Đức Giê-su Kitô Vua thủa xưa khải hòan vào thành thánh Giê-ru-sa-lem.

Sự thật rành rành như thế, chúng ta thử làm một cuộc phỏng vấn đơn giản:

Bạn có tin Đức Giê-su là vua không?

Tin quá đi chứ! Không những Ngài làm vua dưới đất mà còn làm vua cả trên trời nữa đấy!!

Thật là chí lý. Thế Ngài có làm vua tâm hồn bạn không?

À..À...cái vụ này coi bộ lạ quá! Chưa ai hỏi tôi câu này, làm sao tôi biết đường trả lời đây!!

Bạn thử lục lọi Hộp Tái Chế trong cái Vi-tính-Tâm-Hồn của bạn xem có bóng dáng vị vua trời đất đó không?

Có lẽ tìm cả năm cũng chưa chắc có, vì tôi có bao giờ nghĩ rằng Ngài là Vua của tôi lòng tôi đâu! Tôi chỉ thấy hình ảnh một vị vua oai phong với Vương Miện cao sang, với Vương Trượng uy quyền trong các nhà thờ hay trên các đài cao trên đỉnh núi, lưng đèo.

Đúng rồi, tôi còn cho rằng vị vua oai phong trên các đài cao để người công giáo mình tha hồ mà vênh vang với thiên hạ, với muôn dân vì đạo của ta là đạo thật, có Đức Giê-su Kitô là vua cai trị mọi loài... Khi nghe tên thánh Chúa Giê-su các tà thần chạy trồn, khắp trái đất khiếp run.....

Quả thật, tôi thỉnh thoảng cũng tự hào như thế.

Như vậy hóa ra Đức Giê-su Ki-tô – Vua vũ trụ, Vua tâm hồn chẳng đóng một vai trò nào trong cuộc sống đạo của bạn, chẳng dính dáng gì với cuộc sống thường ngày của bạn phải không?

Tôi phải thú nhận rằng hóa ra đúng là như vậy thật. Từ sáng đến tối, mạnh Chúa, Chúa sống; mạnh tôi, tôi sống. Tôi còn thấy mình sống chẳng khác gì những người bạn trong cùng cơ quan. Cũng cố làm việc đàng hoàng suốt “8 giờ hành chánh vàng ngọc” kẻo cấp trên trách mắng đâm ra mất mặt với đồng nghiệp nhất là với phái nữ.

Bạn xoay tôi như chong chóng. Bây giờ tôi hỏi lại bạn vài điều. Trước hết, Đức Giê-su Ki-tô – Vua vũ trụ, Vua tâm hồn đóng một vai trò nào trong cuộc sống đạo của anh?

Tất nhiên là Ngài đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc đời của tôi.

Ai chẳng nói được như thế! Nhưng làm sao anh nhận thức và quả quyết như vậy?

Trước kia tôi cũng mù mù mờ mờ, nhưng từ khi mần mò đi tìm Ngài qua Kinh Thánh và qua chia sẻ với bạn bè tôi dần dần nhận ra khuôn mặt của Ngài – một khuôn mặt vô hình tướng. Và tôi cũng dần dần nhận ra sư hiện diện và hoạt động của Ngài ngay trong tâm hồn mình. Tất nhiên là cái tôi cũng dần dần nhỏ đi nhường cho sư hiện diện của Ngài lớn lên trong tôi. Chính vì thế, có thể nói rằng Ngài chính là Vua tâm hồn tôi.

Một câu hỏi cuối cùng: Tại sao Giáo Hội đặt ra đủ thứ linh tinh nào là mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa Chay mùa Phục Sinh rồi đủ các thứ lễ: Chúa Ba ngôi, Thánh Tâm Chúa Giê-su, Chúa Thánh Thần, hàng chục lễ kính Đức Mẹ, hàng trăm lễ kính các thánh. Tôi có cảm tưởng mình đang cưỡi ngựa xem hoa. Một vườn hoa với rực rỡ sắc màu và ngào ngạt hương thơm nhưng chẳng thưởng thức trọn vẹn được cánh hoa nào. Tệ hơn nữa tôi có cảm tưởng mình biến thành tên lính tốt trong đèn kéo quân quay tít mù theo chu kỳ phụng vụ. Quay cả mấy chục năm rồi, mà chẳng đi đến đâu. Hiện tại thì sống tình tang, ai sao tôi vậy, tương lai đời sau thì mờ mịt chẳng biết ra sao.

Đây là một câu hỏi nghiêm túc và đầy ý nghĩa. Tôi xin mạn phép trình bày theo thiển kiến riêng của mình. Giáo hội là một người mẹ có hàng tỷ con, nên người mẹ phải giới thiệu thật nhiều con đường. Đứa con nào cảm thấy thích hợp con đường nào thì cứ con đường ấy mà đi. Điều quan trọng là đã chọn con đường nào thì cứ theo đường đó mà tiến bước. Tất nhiên là hoàn toàn có thể rút tỉa những điều hay điều tốt của con đường khác để hoàn thiện con đường của mình hơn. Cuối cùng là con đường nào cũng có những mẫu số chung: khắc khoải, đi tìm, khám phá, gặp gỡ và thực tập sống với Chúa ngay trong lòng mình. Và những thực tập phát sinh ra cảm nghiệm, từ cảm nghiệm củng cố xác tín. Chính vì thế tôi mới có thể xác tín với anh một cách dễ dàng như vậy. Anh hiểu chứ?

Cảm ơn anh. Tôi hiểu điều anh nói, nhưng để sống chắc là đòi hỏi thời gian.

Chắc chắn là cần thời gian vì thực sự tôi cũng đã dành gần 20 năm để sống điều mình khám phá đấy bạn ạ.

Hèn chi...

Mến chúc bạn mau tìm ra con đường nào thích hợp nhất cho mình rồi từ đó lên đường bằng những suy tư, khám phá, gặp gỡ, cảm nghiệm và xác tín...khiến cho cuộc sống đời Kitô hữu của bạn ngày càng dồi dào, bình an và hạnh phúc đích thực.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Sunday, November 13, 2005

    SẴN SÀNG THEO KIỂU ĐỐI PHÓ

    SẴN SÀNG THEO KIỂU ĐỐI PHÓ
    Khổng Nhuận
    Khi nói về dụ ngôn mười cô trinh nữ mang đèn đi đón chàng rể, chúng ta thường nhắc nhở nhau HÃY SẴN SÀNG. Nhưng có nếu có người nêu lên vấn đề:
    Thế nào là sẵn sàng? Chắc chắn sẽ có 2 lối trả lời: tiêu cực và tích cực.
    SẴN SÀNG TIÊU CỰC
    Phần đông chúng ta thường hiểu rất đơn giản: Sẵn sàng là tình trạng sạch tội - tội nhẹ thì không sao, miễn là không mắc tội trọng trong mình là được rồi, với mục đích khỏi sa hỏa ngục đời đời.
    Phong cách giữ đạo.
    Vì hiểu sẵn sàng là tình trạng giữ mình cho khỏi mắc tội trọng, nên cuộc sống đạo của ta trở thành cuộc giữ đạo theo kiểu đối phó như học sinh cố gắng học sao cho khỏi bị lãnh điểm liệt - từ 3 trở xuống - kẻo ở lại lớp thì bêu mặt.
    Cũng vậy, ta cố làm sao giữ mình khỏi phạm tội trọng, còn những tội nhẹ thì vô tư, thoải mái như:
    Đi lễ Chúa nhật, đứng tuốt bên kia đường, tha hồ xem người qua lại. Sau đó tôi an tâm vì đã giữ đúng luật: Xem lễ ngày Chúa nhật cùng các ngày lễ buộc. Thế rồi, chúng tôi vui vẻ tiếp tục chương trình đi chơi buổi tối
    Một năm xưng tội nhiều lắm là hai lần vào dịp mùa Vọng và mùa Chay.
    Ở nhà,chửi vợ, chửi chồng, bỏ mặc con cái muốn ra sao thì ra.
    Trong cộng đoàn, nếu làm lớn, sẵn sàng đì anh chị em cho ngóc đầu lên không được, còn làm thành viên hùa nhau nói xấu, nói hành các nhóm khác, các cộng đoàn khác một cách rất là vui vẻ và cùng nhau cảm thấy mình rất chi là cao thượng, đạo đức.
    Làm ăn thì buôn gian bán dối, ăn lời cắt cổ..
    Chắc chắn những tội kể trên không đáng sa hoả ngục.
    Sống kiểu đối phó như vậy khiến cho việc sẵn sàng của chúng ta trở nên mơ hồ. Chỉ cần nghĩ tới cái chết là đã cuống cả lên rồi. Không biết mình sẽ ra sao, nói gì tới chuyện sẵn sàng. Một linh mục đã từng tuyên bố: Chỉ sau khi chết thì mới biết một người có được cứu độ hay không. Cỡ giáo dân tép riu như mình thì mong gì bây giờ. Quả là một bức tranh tương lai ảm đạm và thê lương. .
    SẴN SÀNG TÍCH CỰC
    Khám phá ra tình yêu Thiên Chúa và sống trong mối tương quan thân mật với Ngài ngay nơi cuộc sống thường ngày và ngay tại thế gian này.
    Phương pháp giúp ta sẵn sàng?
    Có nhiều phương pháp, nhưng có 2 phương pháp căn bản đó là Cầu nguyện và đọc Kinh Thánh.
    Cầu nguyện chính là phương pháp tốt nhất để thiết lập mối tương quan thân mật với Chúa. Có nhiều cách cầu nguyện cá nhân phổ biến như sau: chầu Thánh thể trong thinh lặng, tâm sự với Chúa về những buồn vui trong cuộc sống, viết nhật ký trước thánh thể, tâm niệm (nhắc đi nhắc lại nhiều lần một lời nguyện nào đó một các từ từ), trầm tư và lắng nghe tiếng Chúa, chiêm ngưỡng sự hiện diện của Chúa ngay tại tâm mình trong thinh lặng tuyệt đối...
    Đọc Kinh Thánh để tư tưởng Chúa thấm dần vào tâm trí ta ngày càng sâu để từ đó tư tưởng ta dễ hướng theo Thần Khí như lời khuyên của thánh Phao-lô: Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí. Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an. (Rm 8:5-6)
    Tất nhiên còn nhiều phương pháp khác... tuỳ sáng kiến của mỗi người.
    Phong cách Sống đời Kitô hữu.
    Nhờ cầu nguyện và đọc Kinh Thánh, con người cũ dần dần biến chuyển thành con người mới. Từ đó, ta bắt đầu tập sống theo Thần Khí và bước đi theo hướng của Thần Khí.
    Nhờ cầu nguyện và đọc Kinh Thánh, tình thân mật của ta với Chúa ngày càng gắn bó hơn và ta sống trong niềm tin phấn khởi: yêu và được yêu.
    Nhờ cầu nguyện và đọc Kinh Thánh, cuộc đời Kitô hữu của ta dồi dào, vững vàng, bình an và hạnh phúc.
    Tất cả những kết quả tốt đẹp trên cũng chính là tình trạng sẵn sàng tuyệt vời. Vì mục đích sẵn sàng là để đón Chúa. Giờ đây, chúng ta đã đón Chúa vào lòng và sống với Ngài thì còn việc sẵn sang nào tuyệt vời hơn??? Quả là tình trạng sẵn sàng sống động của một người Kitô hữu đích thực.
    Trong dụ ngôn 5 cô khôn ngoan, dầu chính là tình yêu, sự hiện diện và sức sống của Thần Khí Thiên Chúa ngay trong ngọn đèn tâm hồn mình. Một ngày nào đó Chúa gọi chúng ta về, mà dầu tình yêu vẫn còn sẵn sàng ấm áp, dầu sức sống Thần Khí Thiên Chúa vẫn còn sẵn sàng bừng bừng trong chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ vui mừng, hạnh phúc tiếp tục sống với Thiên Chúa tràn đầy tình thương của lòng mình - được ví như cùng với ngài dự một bữa tiệc hoan lạc nơi Thiên quốc - một hình ảnh yêu thương, bình an và hoan lạc trọn vẹn: Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là sự công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần. (Rm 14:17)
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • CÔNG PHÚC: CON SỐ KHÔNG ĐỎ CHÓI

    Khổng Nhuận

    Dụ ngôn những nén bạc nổi tiếng thường được hiểu là những ân huệ, những tài năng, những của cải Chúa ban. Chúng ta cần phải sử dụng chúng để sinh lời.
    Chuyện xưa kể rằng
    Một linh hồn kia vừa lìa khỏi thế gian, liền bay tới trước tòa Chúa. Chàng ta bước tới TRÌNH DIỆN Đức Giê-su với một vẻ tự tin chen lẫn tự hào. Vừa gặp Ngài, anh ta đã ngẩng cao đầu kể lể
    Lạy Chúa, Chúa biết đấy. Con đã thực hiện những việc đạo đức cá nhân một cách xuất sắc: Đọc kinh tối sang ngày thường. Sáng nào cũng đi lễ, rước lễ đầy đủ. Chúa cũng thừa biết rằng: Mỗi ngày con còn dành cả tiếng đồng hồ để đọc Kinh Thánh, và cầu nguyện nữa đấy.
    Tốt lắm! Đức Giê-su mỉm cười phê một con số không đỏ chói.
    Chắc Chúa cũng thừa biết con là một ca trưởng. Con đã từng o tiếng hát của ca viên thánh thót như tiếng hát thiên thần. Chúng con đã đại diện cho cả cộng đồng dân Chúa dâng lên Ngài những bài ca chúc tụng tôn vinh, ngợi khen cảm tạ,thờ phượng, mến yêu...
    Té ra bấy lâu nay nay các ngươi giành quyền đại diện cho cả cộng đồng dân Ta, hèn chi ta thấy họ đứng, ngồi, quỳ như tượng gỗ, Ta tưởng họ bị câm hết rồi chứ!!! Đức Giê-su hơi cau mày phê một con số không đỏ chói.
    Lạy Chúa, con đã từng bỏ ra nhiều thời gian, bỏ nhà bỏ cửa. Con phải lo cho công việc nhà xứ, đi an ủi kẻ liệt, cầu nguyện cho người ốm đau. Về tới nhà đã khá khuya, vợ con đã ngủ cả rồi!! Bù lại, rất nhiều người biết ơn và khen con hết lời vì con đã mang lại cho họ nhiều hy vọng và niềm vui.
    Công phúc con quả là không nhỏ, nhưng không hiểu bổn phận làm chồng, làm cha con bỏ cho ai đây? mặc cho vợ con vò võ mong chờ con về với mái ấm gia đình! Đức Giê-su lắc đầu phê một con số không đỏ chói.
    Lạy Chúa, trong cộng đoàn, sau bao năm phấn đấu, con đã được anh em bầu làm huynh trưởng chóp bu. Con đã bỏ nhà bỏ cửa, bỏ vợ bỏ con ra đi đến những nơi xa xôi Loan báo Tin Mừng cho những người nghèo khó nữa cơ.
    Hay lắm! Đức Giê-su nheo mắt phê một con số không đỏ chói.
    Chúa biết không? Ngay cả các linh mục cũng phải phục con sát đất!! quá giờ cơm trưa rồi mà chúng con vẫn còn hát vang những bài ca tán tụng Chúa!!
    Ta cũng phục con sát đất nữa đấy! Và Đức Giê-su gật gù phê một con số không đỏ chói.
    Chàng ta hơi có vẻ hụt hẫng và lúng túng, nhưng vẫn còn điều muốn nói.
    Lạy Chúa, Chúa con giao cho con một cộng đoàn lên tới hàng chục ngàn người khiến con cảm thấy gánh nặng quá lớn. Con đã phải bỏ biết bao công sức và lo lắng ngày đêm khi phải quyết tâm gìn giữ truyền thống cộng đoàn. Con phải kiểm soát và giành quyền quyết định từ việc lớn tới việc nhỏ kẻo có người đi sai đường lối cộng đoàn.
    Ta biết công khó của ngươi; nhưng Ta mong chờ một mục tử chăm sóc đoàn chiên trong tình thương thân tình, chứ đâu cần cơ quan cảnh sát và sắc lệnh của tổng thống. Rồi Đức Giê-su lạnh lùng phê một con số không đỏ chói.
    Lần này chàng ta bối rối ra mặt, mồ hôi vã ra như tắm!! Chàng tưởng rằng với biết bao công phúc mà mình đã lập, chắc chắn Chúa sẽ dang rộng cánh tay và trìu mến ôm ấp mình vào lòng. Không ngờ cho tới bây giờ mà mình vẫn còn nhận được một dãy con số không đỏ chói!!!
    May quá anh còn nhớ mình đã thay mặt các anh em nói lời ngôn sứ trước mặt cộng đoàn hàng trăm lần. Anh ta run run ấp úng
    "Lạy Chúa, lạy Chúa, nào con đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri – nói Lời Ngôn Sứ cho anh em đó sao?” (Mt 7:22)
    Đức Giê-su nghiêm giọng
    “Ta không hề biết ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta” (Mt 7:23)
    Anh đã hoàn toàn mất tự chủ. Anh đã cố tình giữ con bài cuối cùng để cứu vãn tình thế. Lần đó, anh đã trừ được một con quỷ dữ ra khỏi một cô gái đáng thương. Mọi người thầm coi anh là thánh sống. Nhưng giờ đây đừng trước một dãy con số không đó chói. Anh không còn một chút tự tin nào nữa. anh rụt rè lí nhí
    "Lạy Chúa, lạy Chúa, nào con đã chẳng từng nhân danh Chúa mà trừ quỷ đó sao? "(Mt 7:22)
    Một lần nữa, Đức Giê-su tỏ vẻ cương quyết
    “Ta không hề biết ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta” (Mt 7:23)
    Thế là thế nào?? Chả lẽ suốt cuộc đời phục vụ công trình của Chúa mà lại lãnh hậu quả bi đát như thế này sao?? Chàng ta không thể hiểu nổi!!!
    Đức Giê-su đã đọc được tất cả nỗi thất vọng của anh, Ngài hiền từ thông cảm và nhẹ giọng
    Thôi, ta cho ngươi trở lại trần gian suy nghĩ lại cách sống của mình. Hẹn gặp lần sau nhé.
    .....
    Hơn muời năm trời suy tư về cuộc sống của mình. anh đã từng ngày, từng tháng khám phá ra rằng:
    Lúc đầu quả thực là anh dấn thân vào công trình của Chúa với mục đích rất tốt, nhưng tháng ngày trôi qua, qua với những thành công rực rỡ anh đã gặt hái được... Anh bắt đầu chạy theo danh thơm tiếng tốt và lời khen của người đời. Anh càng dấn thân, càng hy sinh, anh càng cảm thấy mình quan trọng. Anh đã ở trên lưng cọp. Anh không thể xuống được nữa. Cái tôi của anh càng lớn nhanh....
    Cuối cùng, Anh nhận ra rằng: Tôi đang phục vụ cho công trình của Ngài, nhưng còn chính bản thân Ngài, tôi lại loại bỏ ra đàng sau...
    .......
    Gần hai mươi năm sau... Lần này, Anh không tự hào TRÌNH DIỆN Chúa, nhưng chính là mong mỏi GẶP GỠ Chúa, anh vui vẻ, nhẹ nhàng tới trước nhan Ngài. Không một công phúc để trình, không một thành tích để khoe. Lần này, anh chờ đợi Ngài lên tiếng trước.
    Lạ quá, Đức Giê-su không nói một lời nào. Ngài chỉ đưa ra dãy số không đỏ chói ngày xưa và mỉm cười dịu dàng. Ngưòi ta tưởng Ngài sẽ phê thêm con số một ở ngay đầu dãy số không đỏ chói. Nhưng không, trước mắt anh, những con số không đỏ chói bỗng múa nhảy và biến thành một trái tim lung linh chiếu sáng. Thì ra trái tim Chúa và trái tim anh đã nên một trong tình yêu muôn thủa, tròn đầy.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Thursday, November 03, 2005

    TẬN DỤNG NỖI KHỔ

    Khổng Nhuận

    Ai gặp đau khổ cũng muốn trốn trách cho bằng được. Nhưng chúng ta thử phản ứng có vẻ ngược đời xem sự thể ra sao.
    Ở trên trần gian này ai mà chẳng muốn vui tươi, nhưng niềm vui chẳng dạy ta điều gì cả. Trong khi nỗi khổ bao giờ cũng hàm chứa một bài học thú vị như một ngụm trà đắng với dư hương thơm thơm nhè nhẹ khó tả.
    Linh Mục Anthony De Mello phát biểu: Bi kịch của chúng ta không phải là nỗi khổ chúng ta phải chịu, nhưng chính là chúng ta bỏ lỡ cơ hội vượt qua nỗi khổ mà thăng tiến.
    Việc được tiếp đón, khen ngợi sẽ gieo mầm tự mãn, trong khi tình cảnh bị khước từ sẽ mang lại ánh sáng giúp cho chúng ta nhận ra con người đích thực của mình. Vị linh sư chân chính thường gây cho chúng ta khó chịu khi thẳng thắn phơi bày cho chúng ta những vấn đề, những trục trặc của mình. Và gợi ý cho chúng ta biết nhận ra khuôn mặt của tên ném đá giấu tay khiên suốt cuộc đời ta phải bất hạnh lao đao .
    Phản ứng tiêu cực
    Có người oán trách thiên hạ
    Có người oán trách đối thủ
    Có người oán trách xã hội
    Có người oán trách cả Thiên Chúa nữa.
    Rồi từ đó chui vào cái vỏ tủi thân, cay đắng, buông xuôi và chán đời.
    Để tìm cách nhận chìm nỗi khổ, có người lao đầu vào những hoạt động mang dáng vẻ đạo đức như tham gia một hội đoàn nào đó, dấn thân ra khơi loan báo Tin Mừng trong khi lòng mình chứa một bể nỗi sầu!!
    Hậu quả là tình trạng đau khổ vẫn âm ỉ thiêu đốt cả lòng ta.
    Phản ứng tích cực
    Chúng ta coi như đây là một cơ hội bằng vàng để nhận ra thực tại gây cho mình đau khổ.Đứng trước nỗi khổ chúng ta đừng trốn tránh nó, đừng bực mình với nó. Chúng ta đối diện với nó, quan sát nó, hiểu biết nó và bắt tay làm hoà với nó.
    Linh mục Anthony đã phân tích về tình trạng khổ sở vì mất ngủ của linh mục Carlos như sau.
    Ông ganh tị với những người vừa đặt lưng xuống đã ngáy o o.
    Ông nổi loạn chống lại tình trạng bất công mà ông đang phải chịu.
    Ông lo lắng việc thiếu ngủ này sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ và khả năng làm việc ngày mai.
    Ông sẽ cảm thấy xấu hổ vì sẽ phải ngáp vặt trước mặt người khác thì còn thể thống gì của một bề trên nhà dòng!!
    Ông bực dọc, tức tối vì đã không bắt tâm trí và thân xác mình phục tùng kỷ luật nghiêm minh – như chính ông tuân hành đã ra lệnh cho các thày phục tùng kỷ luật nghiêm minh của nhà dòng. Tình trạng này khiến ông không sao chịu nổi và ông đã dùng hết sức bình sinh để chống lại nó.
    Ông cố gắng biến “khoảng thời gian hoang phí” bằng cách đọc sách hay hoạch định chương trình sắp tiến hành. Đây là một điều tốt, nhưng nếu để chống lại tình trạng mất ngủ thì chỉ làm cho nó tồi tệ thêm. Có nghĩa là ông sẽ lãnh đủ những đêm thức trắng và ngày hôm sau ông tha hồ ngáp vặt, tha hồ khó chịu, càng dễ sinh ra bẳn gắt....
    Thay vì phản kháng trong tuyệt vọng, ông nên bắt tay làm hoà với nó. chấp nhận nó. Đêm có ra sao, Kệ!! Ngày có như thế nào đi nữa, Mặc!! Ông đừng nôn nóng muốn giải quyết ngay lập tức. Bởi vì, dù không ngủ được, ông vẫn có thể hạnh phúc cơ mà. thế thì còn chuyện gì phải lo, phải buồn nữa đâu? Rồi một khi lòng ông thoải mái, giấc ngủ sẽ tự động tìm đến ông và sẽ nhè nhẹ đưa ông và giấc ngủ bình an chỉ vì lòng ông đã thanh thản như bầu trời của một vùng thảo nguyên bát ngát tận chân trời...
    Một câu chuyện thú vị khác
    Một anh chàng khổ sở vì tật nói lắp của mình. Càng đông người, anh ta càng nói lắp dữ dội hơn, mãi mới được một câu. Một lần kia, anh đi xe lửa lậu. Khi người kiểm soát vé tới gần, anh càng quýnh lên. May quá anh nhớ tới tật nói lắp của mình. Anh sẽ phải giả bộ nói lắp gấp chục lần, hy vọng ông kiểm soát vé tội nghiệp mà tha cho. Anh cúi mặt xuống, ra vẻ khuôn mắt đưa đám thảm não chờ đợi và nhẩm nhẩm trong miệng sao cho việc nói lắp vượt quá tiêu chẩn bình thường. Ngay khi ông kiểm soát vé tới, anh buột miệng nói. Thật không ngờ, anh nói trôi chảy một mạch như chưa từng nói lắp lần nào. Tất nhiên là anh bị phạt đích đáng cái tôi đi vé lậu.
    Thì ra một khi anh ta chấp nhận tật nói lắp của mình một cách thoải mái, trọn vẹn, không còn sợ ai chê cười về tật khốn khổ của mình, thì tự nhiên tật nói lắp biến mất một cách không ngờ.
    Một câu chuyện thực tế đời thường
    Nhà bên cạnh đập ra xây lại, lập tức cả chục thứ tiếng động khó chịu vang lên suốt ngày: búa đập inh tai , máy trộn hồ ầm ầm, máy cưa đá xèo xoẹt, hệ thống ròng rọc kẽo kẹt... tra tấn lỗ tai trong khi ta cần yên tĩnh đễ làm việc, nghỉ trưa... Nếu ta khó chịu và chống đối nó thì ta sẽ bị bực mình ngày càng tăng suốt hai ba tháng xây nhà. Nhưng nếu ta mặc kệ nó, không tức, không bực. Việc ta, ta làm thì dần dần ta bị hút vào công việc của mình và quên béng tiếng ồn quái ác kia dù nó vẫn ầm ầm bên tai ...
    Ngay cả việc đạo đức cũng bị khốn đốn
    Chuyện kể rằng: Một tối kia, thầy Bruno bực mình vì những tiếng ồm ộp của lũ ễnh ương khiến thày chia trí khi cầu nguyện. Thày cố sức chống lại nhưng càng muốn xua duổi thì âm thanh ồm ộp càng vang vang trong đầu. Thày thò đầu ra cửa sổ quát: Này chúng mày hãy câm mồm đi! Tao đang cầu nguyện đây. Thày Bruno là bậc thánh, vì thế lệnh của thày có hiệu lực ngay lập tức. Tất cả các sinh vật im thin thít. Bầu khí bỗng nhiên vắng lặng, tha hồ cầu nguyện. Nhưng một âm thanh khác nổi lên quấy rầy việc cầu nguyện của thày: Biết đâu tiếng kêu của lũ ễnh ương kia cũng làm vui lòng Chúa không kém chi các bài thánh vịnh của mình đấy chứ? Thày lại thò đầu ra cửa sổ và ra lệnh: Hãy hát lên đi! Cả một dàn đồng ca tấu lên, cóc nhái chung quang cũng nổi lên phụ hoạ!! Thật lạ, khi thày chăm chú lắng nghe giàn giao hưởng kỳ diệu ấy, nó không còn quấy rầy nữa. Và thày nhận ra rằng nếu thày không phản kháng chúng, lòng thày bỗng hoà nhập với vũ trụ. Chưa bao giờ thầy thấu hiểu ý nghĩa của cầu nguyện bằng tối hôm đó.
    Tóm lại, khi nỗi khổ xảy đến, thay vì phản kháng nó, ta đón nhận nó. Nói như vậy không có nghĩa là thúc giục chúng ta đi tìm đau khổ hay tạo ra nỗi khốn khó. Trên đời này đã quá đủ nỗi khổ cho chúng ta rồi. Tuy nhiên, khi nỗi khổ xuất hiện, ta tận dụng cơ hội bằng vàng để nhận diện nó, rồi bắt tay với nó hoặc mặc kệ nó. Ễnh ương cứ việc kêu, búa cứ việc đập.. Đó cũng là cách nhìn thực tại cuộc sống bằng ánh mắt tâm linh. Linh mục Anthony De Mello nhắc nhở chúng ta: “Hạnh phúc làm cho cuộc sống hứng thú; nhưng nỗi khổ dẫn đến sự thăng tiến.”
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •