ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Thursday, November 03, 2005

TẬN DỤNG NỖI KHỔ

Khổng Nhuận

Ai gặp đau khổ cũng muốn trốn trách cho bằng được. Nhưng chúng ta thử phản ứng có vẻ ngược đời xem sự thể ra sao.
Ở trên trần gian này ai mà chẳng muốn vui tươi, nhưng niềm vui chẳng dạy ta điều gì cả. Trong khi nỗi khổ bao giờ cũng hàm chứa một bài học thú vị như một ngụm trà đắng với dư hương thơm thơm nhè nhẹ khó tả.
Linh Mục Anthony De Mello phát biểu: Bi kịch của chúng ta không phải là nỗi khổ chúng ta phải chịu, nhưng chính là chúng ta bỏ lỡ cơ hội vượt qua nỗi khổ mà thăng tiến.
Việc được tiếp đón, khen ngợi sẽ gieo mầm tự mãn, trong khi tình cảnh bị khước từ sẽ mang lại ánh sáng giúp cho chúng ta nhận ra con người đích thực của mình. Vị linh sư chân chính thường gây cho chúng ta khó chịu khi thẳng thắn phơi bày cho chúng ta những vấn đề, những trục trặc của mình. Và gợi ý cho chúng ta biết nhận ra khuôn mặt của tên ném đá giấu tay khiên suốt cuộc đời ta phải bất hạnh lao đao .
Phản ứng tiêu cực
Có người oán trách thiên hạ
Có người oán trách đối thủ
Có người oán trách xã hội
Có người oán trách cả Thiên Chúa nữa.
Rồi từ đó chui vào cái vỏ tủi thân, cay đắng, buông xuôi và chán đời.
Để tìm cách nhận chìm nỗi khổ, có người lao đầu vào những hoạt động mang dáng vẻ đạo đức như tham gia một hội đoàn nào đó, dấn thân ra khơi loan báo Tin Mừng trong khi lòng mình chứa một bể nỗi sầu!!
Hậu quả là tình trạng đau khổ vẫn âm ỉ thiêu đốt cả lòng ta.
Phản ứng tích cực
Chúng ta coi như đây là một cơ hội bằng vàng để nhận ra thực tại gây cho mình đau khổ.Đứng trước nỗi khổ chúng ta đừng trốn tránh nó, đừng bực mình với nó. Chúng ta đối diện với nó, quan sát nó, hiểu biết nó và bắt tay làm hoà với nó.
Linh mục Anthony đã phân tích về tình trạng khổ sở vì mất ngủ của linh mục Carlos như sau.
Ông ganh tị với những người vừa đặt lưng xuống đã ngáy o o.
Ông nổi loạn chống lại tình trạng bất công mà ông đang phải chịu.
Ông lo lắng việc thiếu ngủ này sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ và khả năng làm việc ngày mai.
Ông sẽ cảm thấy xấu hổ vì sẽ phải ngáp vặt trước mặt người khác thì còn thể thống gì của một bề trên nhà dòng!!
Ông bực dọc, tức tối vì đã không bắt tâm trí và thân xác mình phục tùng kỷ luật nghiêm minh – như chính ông tuân hành đã ra lệnh cho các thày phục tùng kỷ luật nghiêm minh của nhà dòng. Tình trạng này khiến ông không sao chịu nổi và ông đã dùng hết sức bình sinh để chống lại nó.
Ông cố gắng biến “khoảng thời gian hoang phí” bằng cách đọc sách hay hoạch định chương trình sắp tiến hành. Đây là một điều tốt, nhưng nếu để chống lại tình trạng mất ngủ thì chỉ làm cho nó tồi tệ thêm. Có nghĩa là ông sẽ lãnh đủ những đêm thức trắng và ngày hôm sau ông tha hồ ngáp vặt, tha hồ khó chịu, càng dễ sinh ra bẳn gắt....
Thay vì phản kháng trong tuyệt vọng, ông nên bắt tay làm hoà với nó. chấp nhận nó. Đêm có ra sao, Kệ!! Ngày có như thế nào đi nữa, Mặc!! Ông đừng nôn nóng muốn giải quyết ngay lập tức. Bởi vì, dù không ngủ được, ông vẫn có thể hạnh phúc cơ mà. thế thì còn chuyện gì phải lo, phải buồn nữa đâu? Rồi một khi lòng ông thoải mái, giấc ngủ sẽ tự động tìm đến ông và sẽ nhè nhẹ đưa ông và giấc ngủ bình an chỉ vì lòng ông đã thanh thản như bầu trời của một vùng thảo nguyên bát ngát tận chân trời...
Một câu chuyện thú vị khác
Một anh chàng khổ sở vì tật nói lắp của mình. Càng đông người, anh ta càng nói lắp dữ dội hơn, mãi mới được một câu. Một lần kia, anh đi xe lửa lậu. Khi người kiểm soát vé tới gần, anh càng quýnh lên. May quá anh nhớ tới tật nói lắp của mình. Anh sẽ phải giả bộ nói lắp gấp chục lần, hy vọng ông kiểm soát vé tội nghiệp mà tha cho. Anh cúi mặt xuống, ra vẻ khuôn mắt đưa đám thảm não chờ đợi và nhẩm nhẩm trong miệng sao cho việc nói lắp vượt quá tiêu chẩn bình thường. Ngay khi ông kiểm soát vé tới, anh buột miệng nói. Thật không ngờ, anh nói trôi chảy một mạch như chưa từng nói lắp lần nào. Tất nhiên là anh bị phạt đích đáng cái tôi đi vé lậu.
Thì ra một khi anh ta chấp nhận tật nói lắp của mình một cách thoải mái, trọn vẹn, không còn sợ ai chê cười về tật khốn khổ của mình, thì tự nhiên tật nói lắp biến mất một cách không ngờ.
Một câu chuyện thực tế đời thường
Nhà bên cạnh đập ra xây lại, lập tức cả chục thứ tiếng động khó chịu vang lên suốt ngày: búa đập inh tai , máy trộn hồ ầm ầm, máy cưa đá xèo xoẹt, hệ thống ròng rọc kẽo kẹt... tra tấn lỗ tai trong khi ta cần yên tĩnh đễ làm việc, nghỉ trưa... Nếu ta khó chịu và chống đối nó thì ta sẽ bị bực mình ngày càng tăng suốt hai ba tháng xây nhà. Nhưng nếu ta mặc kệ nó, không tức, không bực. Việc ta, ta làm thì dần dần ta bị hút vào công việc của mình và quên béng tiếng ồn quái ác kia dù nó vẫn ầm ầm bên tai ...
Ngay cả việc đạo đức cũng bị khốn đốn
Chuyện kể rằng: Một tối kia, thầy Bruno bực mình vì những tiếng ồm ộp của lũ ễnh ương khiến thày chia trí khi cầu nguyện. Thày cố sức chống lại nhưng càng muốn xua duổi thì âm thanh ồm ộp càng vang vang trong đầu. Thày thò đầu ra cửa sổ quát: Này chúng mày hãy câm mồm đi! Tao đang cầu nguyện đây. Thày Bruno là bậc thánh, vì thế lệnh của thày có hiệu lực ngay lập tức. Tất cả các sinh vật im thin thít. Bầu khí bỗng nhiên vắng lặng, tha hồ cầu nguyện. Nhưng một âm thanh khác nổi lên quấy rầy việc cầu nguyện của thày: Biết đâu tiếng kêu của lũ ễnh ương kia cũng làm vui lòng Chúa không kém chi các bài thánh vịnh của mình đấy chứ? Thày lại thò đầu ra cửa sổ và ra lệnh: Hãy hát lên đi! Cả một dàn đồng ca tấu lên, cóc nhái chung quang cũng nổi lên phụ hoạ!! Thật lạ, khi thày chăm chú lắng nghe giàn giao hưởng kỳ diệu ấy, nó không còn quấy rầy nữa. Và thày nhận ra rằng nếu thày không phản kháng chúng, lòng thày bỗng hoà nhập với vũ trụ. Chưa bao giờ thầy thấu hiểu ý nghĩa của cầu nguyện bằng tối hôm đó.
Tóm lại, khi nỗi khổ xảy đến, thay vì phản kháng nó, ta đón nhận nó. Nói như vậy không có nghĩa là thúc giục chúng ta đi tìm đau khổ hay tạo ra nỗi khốn khó. Trên đời này đã quá đủ nỗi khổ cho chúng ta rồi. Tuy nhiên, khi nỗi khổ xuất hiện, ta tận dụng cơ hội bằng vàng để nhận diện nó, rồi bắt tay với nó hoặc mặc kệ nó. Ễnh ương cứ việc kêu, búa cứ việc đập.. Đó cũng là cách nhìn thực tại cuộc sống bằng ánh mắt tâm linh. Linh mục Anthony De Mello nhắc nhở chúng ta: “Hạnh phúc làm cho cuộc sống hứng thú; nhưng nỗi khổ dẫn đến sự thăng tiến.”
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •