ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Friday, December 30, 2005

Chúng ta cũng là Mẹ Thiên Chúa

Lung Linh

Đức Maria được nhân loại tôn vinh với nhiều tước hiệu và những thuộc tính đa dạng:

Thi vị: Hoa hường mầu nhiệm, lầu đài Đa-vít vậy, tháp ngà báu, Đền vàng, Hòm bia Thiên Chúa, cửa Thiên Đàng, sao mai sáng

Từ bi: Cứu kẻ liệt kẻ khốn, bầu chữa kẻ có tội, yên ủi kẻ âu lo, phù hộ các giáo hữu.

Tinh tuyền: cực thanh cực tinh. cực trinh cực sạch. tuyền vẹn mọi đàng. chẳng vương bợn nhơ.

Cao quý: nữ vương thiên đàng, nữ vương các thánh nam cùng các thánh nữ

Oai phong nhất, nền tảng nhất: Đức Mẹ Chúa Kitô.

Quả thực, tước hiệu Đức Mẹ Chúa Kitô là nền tảng cho mọi tước hiệu khác. Trước một người mẹ toàn vẹn, tuyệt đối, quyền thế như vậy, chúng ta chỉ còn nước tôn kính và chạy đến cùng Mẹ trong lúc lo âu buồn phiền.

Chúng ta thường nói với nhau, tôi có Chúa, bạn có Chúa, chúng ta có Chúa. Vâng tất nhiên là ai cũng có Chúa. Với cái nhìn Kitô giáo, ai cũng có Chúa trong lòng kể cả anh em Phật giáo, Lão giáo, Khổng giáo…Nhưng vấn đề quan trọng nhất là chúng ta có nhận ra Chúa thực sự sống với chúng ta hay không? Chúng ta đã xem lễ (chứ không phải dâng lễ) rước lễ (chứ không phải rước Chúa) đọc kinh rang rang (chứ không phải cầu nguyện) hàng ngàn lần. Thành thử ra, chúng ta vẫn không nhận ra sự hiện diện của Chúa trong lòng ngay trong cuộc sống thường ngày của mình!!

Đây là một điều rất đáng tiếc!! rất đáng tiếc!! Lẽ ra với biết bao hy sinh, biết bao cực khổ trong việc thực hiện các việc đạo đức suốt bao tháng năm qua, chúng ta đã nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa. Thế mà chỉ vì chúng ta chỉ muốn làm cho xong bổn phận, làm theo thói quen như người máy, vì e rằng nếu không làm, sẽ bị phạt đời sau. Chính vì thế, ta và Chúa cứ mãi chơi trò hú tim, chơi trò trốn tìm, lúc gần lúc xa. Gần khi mùa vọng, mùa chay tới với những buổi tĩnh tâm sốt sắng, những lần xưng tội làm hòa với Chúa, Xa khi mùa Giáng sinh, Phục sinh tưng bừng, hân hoan vui vẻ và mùa thường niên đều đều trôi đi…Tóm lại, Chúa vẫn nghìn trùng xa cách ngay trong tâm mình. Đáng tiếc là ở chỗ đó.

Nhưng một lần kia câu Kinh Thánh làm chúng tôi suy tư rất nhiều. chắc chúng ta còn nhớ mẩu chuyện nổi tiếng khó hiểu:

Có kẻ nói với Người rằng:

"Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy! "

Nhưng Người đáp lại: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? "

Rồi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi." (Mc 3: 32-35)

Trước kia, khi nghe đoạn này Lời Chúa sẽ lập tức đi từ tai này bay qua tai kia, làm sao tôi là vật phàm hèn lại là mẹ của Đức Giê-su được. Chuyện khó tin quá! Làm anh chị em với Ngài, nghe còn có vẻ được, đàng này Ngài lại quả quyết chúng ta làm mẹ của Ngài.

Nhưng sau một thời gian nghiên cứu, suy tư và tập sống Lời Chúa, tôi mới khám phá ra rằng: Quả thật, chúng ta là mẹ Đức Kitô.

Muốn làm mẹ Đức Kitô thì điều kiện đầu tiên là phải cưu mang Chúa trong tâm mình.

Muốn cưu mang Chúa trong tâm mình, chúng ta phải cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa sống động thực sự bẳng tâm của mình, chứ không phải bằng lý luận, bằng lý thuyết suông.

Muốn cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa sống động thực sự, chúng ta có nhiều phương thế: chủ yếu là đọc Kinh Thánh, cầu nguyện và tập sống kết hiệp với Chúa mỗi ngày bắt đần khoảng 10 phút, sau tăng dần lên tới hàng mấy giờ trong một ngày..miệt mài thực tập như vậy ít nhất từ 6 tháng tới một năm.., Bất ngờ, một ngày nào đó, chúng ta thấy Chúa như động đậy trong tâm mình. Đó là lần đầu tiên chúng ta bước vào vùng trời tâm linh – hay nói cách khác đó là giây phút tâm linh vào đời. Và đó cũng là lần đầu tiên chúng ta thực sự cưu mang Chúa trong mình.

Việc cưu mang Chúa thực sự này khác hẳn với việc chúng ta rước Chúa hàng ngàn lần, nhưng lần nào chúng ta cũng dẹp Chúa sang một bên. Suốt cả ngày, chúng ta lo làm việc, học hành, vui chơi, giải trí mà không nhớ Chúa một giây. Như vậy không thể nào có thể nói rằng chúng ta thực sự mang Chúa trong lòng!!

Như Đức Maria ngày xưa, sau khi mang Đức Giê-su trong lòng, Mẹ hối hà lên đường thăm viếng bà Ê-li-da-bet dể mang Chúa đến cho gia đình người chị em họ. Gioan đã nhày mừng trong lòng thân mẫu khi nhận ra Chúa tới viếng thăm

Chúng ta cũng vậy, sau khi nhận ra Chúa - cảm nghiệm Chúa – cưu mang Chúa trong lòng, chúng ta sẽ hối hả mang Chúa đến cho anh chị em khác bằng những chia sẻ dơn sơ, phát xuất từ cảm nghiệm trong tâm hồn. Nhờ đó anh chị em đón nhận được một vài tia sáng chiếu soi, khiến cho lòng họ bừng sáng lên một chút, cho tới khi họ cũng nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuôc đời mình. Chính lúc đó, chúng ta có thể nói: Chúng ta cũng là mẹ Thiên Chúa - bởi vì đã sinh ra Đức Kitô nơi anh em.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Friday, December 23, 2005

    Người đã đến nhà chúng mình rồi.

    Lung linh


    Mỗi dịp Noel về, khi màn đêm buông xuống, trong những xứ đạo toàn tòng như vùng Bình thái, Bình an..rồi lan tỏa khắp các giáo xứ khác, ánh sáng tràn ngập khắp lối đi, lấp lánh nơi hang đá, rực rỡ trên tháp chuông nhà thờ… Hài nhi Giêsu chói cả mắt trong muôn ngàn ánh sáng hội tụ về.

    Trong không khí tưng bừng nhộn nhịp, đèn sao nhấp nháy với những bài thánh ca Noel bất hủ vang vọng khắp nơi, lòng người như mở hội hoa đăng, gửi cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất trong mùa Giáng Sinh lại về.

    Rồi chúng ta tổ chức biết bao lễ hội mừng đón chúa Giáng sinh như Hội diễn Thánh ca Noel, đêm canh thức với những họat cảnh công phu… tổ chức những buổi họp mặt vui chơi, ăn uống, tiệc tùng ngay đêm Giáng Sinh…

    Giữa không khí náo nhiệt, hân hoan, tưng bừng đó, lời tâm tình của thánh Gioan như ngọn đèn hắt hiu trước cơn bão lạnh lùng:
    Ngôi Lời là ánh sáng thật,

    Ánh sáng đến thế gian
    và chiếu soi mọi người.(Ga 1:9)

    Đáng tiếc thay! chúng ta quá bận rộn chuẩn bị những việc bên ngoài. Ngay cả việc xưng tội cũng như tĩnh tâm chúng ta cũng làm dường như cho xong một bổn phận, còn chuyện đón Ngài vào lòng, gặp gỡ và sống với Ngài, chúng ta chẳng cần quan tâm. Chính vì thế thánh Gioan đã ngậm ngùi cảm thán

    Người đã đến nhà mình,
    nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.(Ga 1:11)

    Noel qua đi, không có gì thay đổi, Chúa cứ việc giáng sinh trong hang đá rực rỡ đèn sao lấp lánh, còn tâm hồn chúng ta vẫn cứ mãi mãi mù tôi như thủa nào. Chỉ vì

    Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối,
    và bóng tối đã không diệt được ánh sáng. (Ga 1:5)

    Chúng tôi vẫn tâm đắc lối dịch của NIV (New intertional Version)

    The light shines in the darkness, but the darkness has not understood it. (Jn 1:5)

    (Nhưng bóng tối không hiểu được ánh sáng)

    Không hiểu là phải. Hiểu thế nào được khi Chúa đã đến nhà mình, đã chiếu soi như ngọn đèn 5000 watt, nhưng chúng ta vẫn cứ đón mừng Lễ Giáng Sinh - chứ không phải đón mừng Chúa Giáng Sinh. Mà đã gọi là lễ thì phải có lạc. Lễ lạc đi đôi với nhau. Càng vui vẻ tưng bừng bao nhiêu thì chúng ta càng có cảm tưởng đón Chúa xôm tựu bấy nhiêu. Và điều đó mang lại cho chúng ta cảm tưởng rằng: mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng và làm cho danh Chúa được tôn vinh trước mặt chư dân!!

    Làm cách nào để đón nhận Ngài?

    Có nhiều phương thế, nhưng việc đầu tiên và căn bản đó là định hướng cho chính xác. Có 2 hướng căn bản ngược chiều nhau:

    Phương hướng thứ nhất

    Phần đông chúng ta cho rằng Chúa vốn ở xa ta: trong Nhà Tạm, trong Mặt Nhật, trên chốn trời cao – trong khi trong lòng ta dưòng như đầy ắp tội lỗi.. Chầu Thánh Thể chủ yếu là thờ lạy Chúa ngự trong Bí tích Thánh Thể. Ra khỏi nhà thờ - bai bai Chúa. Còn Ngài vui lòng chịu khó trở về làm tù nhân trong nhà tạm, lâu lâu chúng ta tới thăm nom an ủi kẻo Ngài cô đơn đến chết mất. Tới lúc này, Chúa như một người ăn mày tình thương nhân loại – trong khi chúng ta lại xưng tụng Chúa là tình yêu – tình yêu như trăng như sao! – tình yêu cao vời khôn ví! – tình yêu bao la, tuôn đổ chan hoà!!!

    Thường thường, chúng ta thích tạo ra một ông Chúa vô công rỗi nghề rong chơi - cứ như thể một ông thần thích chu du khắp thiên hạ. Bằng chứng là khi chúng ta rước lễ - lại rước lễ chứ không phải rước Chúa. Ngài ngự vào lòng ta. Chưa kịp uống xong một chén trà tương giao, đã vội ra ngay, tiếp tục cuộc chu du nhàn rỗi của một ông thần thất nghiệp!!!

    Siêng hơn một chút, chúng ta tham gia vào những cuộc chia sẻ Lời Chúa, nhưng vẫn mang trong mình tâm tưởng: Chúa là một ông thần ở ngoài mình. Chia sẻ để có nhiều kiến thức về ông thần ấy với những suy tư thần học cao siêu. Đôi khi còn kết án nhau là không đúng tinh thân Giáo Hội, lạc đạo….

    Với một định hướng như thế, làm sao chúng ta có thể nhận ra ánh sáng của Chúa được.

    Phương hướng thứ hai

    Còn một hướng khác tích cực hơn. Dù chưa hiểu gì, dù chưa cảm nhận được chút gì, nhưng chúng ta vẫn có thể tiến bước với niềm tin rằng khởi đầu: Người đã đến nhà mình,

    Thực vậy, Người đã đến nhà của mỗi người chúng ta – chúng ta là đền thờ Thiiên Chúa cơ mà. Nhưng tại sao chúng ta lại không nhận ra Ngài? Bởi vì Ngài giống như một viên ngọc quý chôn giấu trong thủa ruộng thân xác. Bây giờ, chúng ta chưa nhận ra Ngài, không phải Ngài thích lang thang bốn phương trời, nhưng chỉ vì bấy lâu nay, chúng ta cứ tưởng Ngài ở xa ta – xa đến đỗi ngoài tầm tay với của mình.

    Nhân dịp Noel về, mỗi người chúng ta có dịp cùng nhau nhìn vào tâm hồn mình để định hướng một điều căn bản. Người đã đến nhà tôi. Vâng, Ngài đã, đang và ở cùng tôi mọi ngày cho đến tận thế. Từ lối nhìn nền tảng, gần gũi và thân thiết, Chúng tôi sẽ dần dần nhận ra Ngài bằng những ánh sáng khám phá qua việc đọc Kinh Thánh, cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa, rước Chúa, làm việc bác ái, tất cả quy về việc khám phá ra sự hiện diện của Chúa ngay trong lòng mình và việc Chúa đồng hành với mình ngày càng rõ nét hơn. GọI là khám phá vì Viên-ngọc-quý-Thiên-Chúa đã có sẵn trong mình. Lúc đầu lờ mờ nhưng ngày càng sống động hơn.

    Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt.

    Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. (Rm 13 : 12)

    Bây giờ là hiện nay, còn bấy giờ là lúc chúng ta nhận ra sư hiện diện vô hình của Ngài một cách sống động và đầy xác tín.

    Rồi lên đường loan báo Tin Mừng, khám phá được điều gì, chúng ta sẽ chia sẻ cho anh em điều đó mỗi lần một chút ánh sáng cho tới khi tâm hồn ngập tràn ánh sáng của Ngài. Đó chính là lúc Ngài tỏ mình cho ta. Đó cũng là lúc tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi.

    Noel vê, xin gởi tới độc giả quý mến lời chúc rất chân thành: Người đã đến nhà chúng mình rồi.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Thursday, December 15, 2005

    TIẾNG NGƯỜI HÔ TRONG HOANG ĐỊA

    Khổng Nhuận

    Mùa vọng lại tới rồi, biết bao tiếng hô vang vang trên tòa giảng, râm ran trong các buổi chia sẻ Lời Chúa. Người người hô, nhóm nhóm hô. Tiếng hô lan tỏa khắp nơi. Tiếng hô thúc giục mọi người: Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Nhưng nghe thật kỹ, dường như đại đa số là những tiếng hô phát ra từ những cuộn băng casette vô hồn.

    Dựa vào đâu mà chúng ta dám nói như vậy?

    Chỉ cần một vài cú click chuột, hàng chục bài giảng về mùa Vọng hiện ra, được dọn sẵn theo kiểu mì ăn liền. Thợ giảng chỉ cần lướt qua xem bài nào hay hay, in ra một bản, cứ thế mà oang oang chia sẻ cho thiên hạ. Thợ giảng nào siêng hơn thì lấy trong mỗi bài giảng một vài ý rồi xào đi nấu lại thành một bài giảng hỗn hợp mang nhiều mùi vị đặc biệt rồi huyên thuyên chia sẻ với anh em. Thỉnh thoảng lại còn trích dẫn một vài tư tưởng cao siêu của các nhà thần học nổi tiếng thế giới chắn chắn sẽ làm cho người nghe phục sát đất!!

    Quả thực là những cuộn băng casette không hồn “chính hiệu con nai vàng ngơ ngác”!!

    Như vậy, đâu là tiếng hô đích thực?

    Trước hết, nguời hô phải là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Một số người cho rằng việc sửa đường đơn giản là sống cho đàng hòang hơn: không ăn gian nói dối, không buôn bán lừa đảo...chứng tỏ mình là người ngay thẳng. Nhưng rối lại bê bối, mùa vọng năm sau lại cố gắng sống đàng hòang hơn!!! Cứ như đèn kéo quân tít mù!! Vì thế, có rất nhiều người đã từng sửa đường cho có vẻ thẳng, nhưng mùa Vọng năm nào cũng phải sửa đi sửa lại. Rõ ràng việc sửa đường của họ mang tính hình thưc, theo phong trào, làm qua lần chiếu lệ. Họ chưa phải là người có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường. Do đó, tiếng hô của họ không có sức cuốn hút từ bên trong. Họ chỉ lải nhải những gì họ nghe được như những tiếng loa phóng thanh ồn ào giữa chợ đời hỗn lọan, bát nháo.

    Ngay cả người nổi tiếng là đạo đức trong cộng đoàn, nhưng nếu năm nào anh ta cũng phải khổ sở sửa đi sửa lại con đường của mình cho ngay. Anh vẫn chưa phải là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

    Vậy ai là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường?

    Đó là những người đã sửa con đường tâm hồn mình để Đức Chúa đi hàng ngày trong cuộc sống bình thường của mình. Nói cách khác, họ đã khám phá ra Chúa hiện diện sống động, và cùng đồng hành với mình mọi ngày trong suốt cuộc đời còn lại. Đồng hành ở đây không chỉ là cùng song hành, cùng đi, mà hơn thế nữa: cùng hành động, cùng hoạt động đến nỗi họ có cảm nghiệm như Phao-lô: Tôi sống, không còn là tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi. (Gl 2:20). Tất nhiên, họ không phải chỉ sửa trong mùa vọng mà họ tiếp tục sửa chữa nho nhỏ để Ngài thoải mái đi trong tâm hồn của họ, sống trong tâm hồn của họ, cùng nói, cùng làm với họ. Nhờ đó, họ có thể cảm nhận sự hiện diện của Chúa ngày càng rõ nét hơn. Và tình thân giữa họ với Chúa ngày càng nồng ấm hơn.

    Từ tình yêu tuyệt vời như ngọn nước phun trào, tiếng hô tự động bật lên – tiếng hô phát xuất từ cảm nghiệm sống động và niềm vui đích thực. Đây mới chính là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

    Tiếng hô đích thực đã vang lên nhưng tại sao lại phải vang vọng nơi hoang địa?

    Nếu tiếng hô vang nơi chợ búa, chắc chắn sẽ bị chìm trong không khí ồn ào náo nhiệt.

    Nếu tiếng hô vang nơi phố phường, chắc chắn sẽ bị chìm trong tiếng còi xe inh ỏi và tiếng rồ ga ầm ầm

    Nếu tiếng hô vang nơi tâm hồn đang miệt mài chạy theo thú vui trần gian, chắc chắn sẽ bị chìm trong tiếng nhạc xập xình.

    Nếu tiếng hô vang nơi tâm hồn đang bận rộn với tiền tài, danh vọng, chắc chắn sẽ bị chìm trong biền lo lắng khi chưa đạt, tự hào khi thành công, xen lẫn buồn tủi khi thất bại...

    Vì thế tiếng hô chỉ có thể vang nơi tâm hồn hoang địa: Chúng ta quen gọi là những khoảnh khắc, những phút giây sa mạc. Khởi đầu là 5, 10 phút thinh lặng mỗi buổi tối, trong một góc phòng – một mình nhìn lại tâm hồn mình, lắng nghe tiếng Ngài, chiêm ngắm sự hiện diện của Ngài...Chính những giây phút ngà ngọc này, tiếng hô - Lời Chúa – mới có thể len lỏi vào tâm hồn mình và vang vọng trong nơi hoang địa tâm hồn.

    Nếu Noel năm nay, chúng ta kiên quyết dành những giây phút thinh lặng sa mạc suốt mùa Vọng này, chắc chắc Chúa Hài Đồng sẽ đăng ký trọ vào hang đá tâm hồn của mình. Rồi chúng ta tiếp tục dành giây phút hoang địa tâm hồn này ngày càng dài hơn có thế tới hàng giờ đồng hồ suốt cuộc đời của mình. Có như thế chúng ta mới là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

    Hy vọng Noel năm nay, chúng ta sẽ cảm nhận sâu lắng kinh nghiệm của Gio-an:

    11 Người đã đến nhà mình,
    nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.
    12 Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người,
    thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. (Ga 1:11-12)
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà."

    Lung Linh

    “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà”. Đây là lời chào mở đầu của sứ thần Gabriel kính chào Đức Maria – Lời chào nổi tiếng đến nỗi mỗi ngày có hàng triệu người nhắc đi nhắc lại khi lần hạt Mân côi.

    Hôm nay chúng ta thử dựng lại khúc phim rất chậm...rất chậm...

    Phân cảnh 1: Màn đêm đang giăng mắc khắp nơi và dần dần buông xuống miền Nazaret, cô thôn nữ Maria đang chìm đắm trong không khí cầu nguyện thinh lặng.

    Phân cảnh 2; Sứ thần Gabriel đột ngột xuất hiện qua hình ảnh một thanh niên tỏa ánh hào quang nhè nhẹ.

    Phân cảnh 3: Maria ngạc nhiên và khá căng thẳng. Rất có thể đây là một sứ mệnh quan trọng nào đó mà Thiên Chúa muốn giao cho cô. Là một người say mê Kinh Thánh, Maria thừa biết rằng các đại ngôn sứ như Isaia, Jeremia .. trước khi đi loan báo sứ điệp, đều nhận được chỉ thị của Đức Chúa. Giờ đây, cô Maria đang chuẩn bị sẳn sàng lãnh Thánh chỉ của Đấng Tối Cao.

    Phân cảnh 3: Không ngờ, thiên sứ Gabriel nháy mắt, cười mỉm chi rồi hân hoan báo tin: “Mừng vui lên”.

    Phân cảnh 4: Maria như trút được gánh nặng ngàn cân. Nhưng lại chuyển thành ngạc nhiên quá đỗi. Vài sợi nhăn trên trán như ngọn sóng nho nhỏ lăn lăn trên mặt mước hồ thu trong veo. Chịu. Nghĩ mãi mà cũng không ra!! Không biết tin vui gì đây??

    Phân cảnh 5: Thừa biết cô Maria đang chuyển từ lo lắng lãnh nhận sứ điệp sang háo hức muốn biết tin vui, thiên sứ Gabriel lại tăng thêm thắc mắc khi tuyên bố: “Hỡi đấng đầy ơn sủng”. Quả thực cô Maria lúc đó quả là đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Thắc mắc càng chồng chất. Chưa biết tin vui gì, lại nhận được câu trả lời mở ra một nghi vấn còn lớn hơn.

    Phân cảnh 6: Cuối cùng sứ thần Gabriel mới tiết lộ lý do nền tảng của đầy ơn phúc và đặc biệt là hãy vui lên chính là “Đức Chúa ở cùng bà”. Vì: “Gặp gỡ Thiên Chúa, nguồn vui của lòng con”.(Tv 43:4)

    Qua khúc phim quay chậm, tôi khám phá ra một chân lý xưa như trái đất: “Gặp gỡ Thiên Chúa, nguồn vui của lòng con”.(Tv 43:4).

    Nhưng gần sáu chục năm qua, nguồn vui của tôi bắt nguồn từ đâu?

    Còn nhỏ: Bố mẹ cho tiền. Chú bác mừng tuổi. Được điểm 10. Lãnh phần thưởng học vấn. Lớn lên: Gặp gỡ nguời yêu. Kiếm được việc làm lương cao. Thành công trong tổ chức lễ đại hội. Trúng một mánh lớn. xây nhà 5 lầu, và cả ngàn lẻ một niềm vui khác nữa...Hóa ra chẳng một niềm vui nào bắt nguồn từ Thiên Chúa.

    Tôi còn nghiệm được một khám phá mới khiến tôi rất tâm đắc. Trước kia tôi cứ tưởng chỉ có Đức Maria là đấng duy nhất được đầy ơn phúc, còn tất cả chúng ta là loài vô phúc. Nhưng mới đây, tôi cảm nhận tất cả mỗi Kitô hữu cũng được đầy ơn phúc. Lý do rất đơn giản: “Đức Chúa cũng ở cùng mỗi người trong chúng ta”. Dẫn chứng ư? Có cả chục câu trong Kinh Thánh xác định điều này.

    Chúng ta cùng nhau đọc lại vài câu điển hình.

    Chúa Cha ở trong ta.

    Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, đó là nhờ Thần Khí, Thần Khí Người đã ban cho chúng ta. (1Ga 3:20)

    Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta: đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta.(1Ga 4: 13)

    Chúa Con ở trong ta.

    Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. (Mt 28:20)

    Anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em. (Ga 14: 20)

    Thánh Thần - Thần Khí Thiên Chúa cũng ở trong ta.

    Đó là Thần Khí sự thật, Đấng mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người. Còn anh em biết Người, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em. (Ga 14:17).

    Thật đáng tiếc! Như con cá bơi lội trong nước mà không nhận ra nước, chúng ta cũng thường không nhận ra mình đầy ơn phúc và chúng ta đau khổ. Trong khi, chân lý hiển nhiên: Chúa là nguồn vui, nguồn hạnh phúc luôn hiện diện trong ta, chúng ta lại không cảm nhận được. Thành thử ra chúng ta mãi trầm luân trong lắng lo ưu phiền!!!

    Noel tới là một lời khích lệ mãnh liệt: Emmanuel: Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Nhưng chúng ta chỉ cảm nhận được sau một thời gian mở lòng đón nhận và suy tư về sự thực rất gần gũi này.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •