ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Thursday, December 15, 2005

TIẾNG NGƯỜI HÔ TRONG HOANG ĐỊA

Khổng Nhuận

Mùa vọng lại tới rồi, biết bao tiếng hô vang vang trên tòa giảng, râm ran trong các buổi chia sẻ Lời Chúa. Người người hô, nhóm nhóm hô. Tiếng hô lan tỏa khắp nơi. Tiếng hô thúc giục mọi người: Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Nhưng nghe thật kỹ, dường như đại đa số là những tiếng hô phát ra từ những cuộn băng casette vô hồn.

Dựa vào đâu mà chúng ta dám nói như vậy?

Chỉ cần một vài cú click chuột, hàng chục bài giảng về mùa Vọng hiện ra, được dọn sẵn theo kiểu mì ăn liền. Thợ giảng chỉ cần lướt qua xem bài nào hay hay, in ra một bản, cứ thế mà oang oang chia sẻ cho thiên hạ. Thợ giảng nào siêng hơn thì lấy trong mỗi bài giảng một vài ý rồi xào đi nấu lại thành một bài giảng hỗn hợp mang nhiều mùi vị đặc biệt rồi huyên thuyên chia sẻ với anh em. Thỉnh thoảng lại còn trích dẫn một vài tư tưởng cao siêu của các nhà thần học nổi tiếng thế giới chắn chắn sẽ làm cho người nghe phục sát đất!!

Quả thực là những cuộn băng casette không hồn “chính hiệu con nai vàng ngơ ngác”!!

Như vậy, đâu là tiếng hô đích thực?

Trước hết, nguời hô phải là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Một số người cho rằng việc sửa đường đơn giản là sống cho đàng hòang hơn: không ăn gian nói dối, không buôn bán lừa đảo...chứng tỏ mình là người ngay thẳng. Nhưng rối lại bê bối, mùa vọng năm sau lại cố gắng sống đàng hòang hơn!!! Cứ như đèn kéo quân tít mù!! Vì thế, có rất nhiều người đã từng sửa đường cho có vẻ thẳng, nhưng mùa Vọng năm nào cũng phải sửa đi sửa lại. Rõ ràng việc sửa đường của họ mang tính hình thưc, theo phong trào, làm qua lần chiếu lệ. Họ chưa phải là người có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường. Do đó, tiếng hô của họ không có sức cuốn hút từ bên trong. Họ chỉ lải nhải những gì họ nghe được như những tiếng loa phóng thanh ồn ào giữa chợ đời hỗn lọan, bát nháo.

Ngay cả người nổi tiếng là đạo đức trong cộng đoàn, nhưng nếu năm nào anh ta cũng phải khổ sở sửa đi sửa lại con đường của mình cho ngay. Anh vẫn chưa phải là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

Vậy ai là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường?

Đó là những người đã sửa con đường tâm hồn mình để Đức Chúa đi hàng ngày trong cuộc sống bình thường của mình. Nói cách khác, họ đã khám phá ra Chúa hiện diện sống động, và cùng đồng hành với mình mọi ngày trong suốt cuộc đời còn lại. Đồng hành ở đây không chỉ là cùng song hành, cùng đi, mà hơn thế nữa: cùng hành động, cùng hoạt động đến nỗi họ có cảm nghiệm như Phao-lô: Tôi sống, không còn là tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi. (Gl 2:20). Tất nhiên, họ không phải chỉ sửa trong mùa vọng mà họ tiếp tục sửa chữa nho nhỏ để Ngài thoải mái đi trong tâm hồn của họ, sống trong tâm hồn của họ, cùng nói, cùng làm với họ. Nhờ đó, họ có thể cảm nhận sự hiện diện của Chúa ngày càng rõ nét hơn. Và tình thân giữa họ với Chúa ngày càng nồng ấm hơn.

Từ tình yêu tuyệt vời như ngọn nước phun trào, tiếng hô tự động bật lên – tiếng hô phát xuất từ cảm nghiệm sống động và niềm vui đích thực. Đây mới chính là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

Tiếng hô đích thực đã vang lên nhưng tại sao lại phải vang vọng nơi hoang địa?

Nếu tiếng hô vang nơi chợ búa, chắc chắn sẽ bị chìm trong không khí ồn ào náo nhiệt.

Nếu tiếng hô vang nơi phố phường, chắc chắn sẽ bị chìm trong tiếng còi xe inh ỏi và tiếng rồ ga ầm ầm

Nếu tiếng hô vang nơi tâm hồn đang miệt mài chạy theo thú vui trần gian, chắc chắn sẽ bị chìm trong tiếng nhạc xập xình.

Nếu tiếng hô vang nơi tâm hồn đang bận rộn với tiền tài, danh vọng, chắc chắn sẽ bị chìm trong biền lo lắng khi chưa đạt, tự hào khi thành công, xen lẫn buồn tủi khi thất bại...

Vì thế tiếng hô chỉ có thể vang nơi tâm hồn hoang địa: Chúng ta quen gọi là những khoảnh khắc, những phút giây sa mạc. Khởi đầu là 5, 10 phút thinh lặng mỗi buổi tối, trong một góc phòng – một mình nhìn lại tâm hồn mình, lắng nghe tiếng Ngài, chiêm ngắm sự hiện diện của Ngài...Chính những giây phút ngà ngọc này, tiếng hô - Lời Chúa – mới có thể len lỏi vào tâm hồn mình và vang vọng trong nơi hoang địa tâm hồn.

Nếu Noel năm nay, chúng ta kiên quyết dành những giây phút thinh lặng sa mạc suốt mùa Vọng này, chắc chắc Chúa Hài Đồng sẽ đăng ký trọ vào hang đá tâm hồn của mình. Rồi chúng ta tiếp tục dành giây phút hoang địa tâm hồn này ngày càng dài hơn có thế tới hàng giờ đồng hồ suốt cuộc đời của mình. Có như thế chúng ta mới là người đã có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

Hy vọng Noel năm nay, chúng ta sẽ cảm nhận sâu lắng kinh nghiệm của Gio-an:

11 Người đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.
12 Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người,
thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. (Ga 1:11-12)
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •