ÁNH MẮT TÂM LINH

Mục tiêu: Đặt lại toàn bộ các vấn đề tưởng chừng như rất bình thường để khám phá ra những ánh sáng tuyệt diệu hàm ẩn trong đó. Phương thế: Nhìn mọi vấn đề Theo Ánh Mắt Tâm Linh. Đây là một món ăn mang mùi vị khá đặc biệt, có thể lúc đầu hơi đắng, gây khó chịu chút xíu, nhưng càng thưởng thức, càng cảm thấy thú vị ngọt ngào. Xin quý vị vui lòng nếm thử cho biết hương vị.


Friday, January 27, 2006

CHIA SẺ NHƯ NGƯỜI CÓ THẨM QUYỀN

Lung Linh


Trong bài chia sẻ này, chúng tôi xin trình bày ngắn gọn cách Loan báo Tin Mừng của Đức Giêsu và của mỗi người chúng ta.

Đức Giêsu Loan báo Tin Mừng

Để chính thức mở đầu cuộc Loan báo Tin Mừng, Đức Giêsu đã tuyên bố tại hội đường:

Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,

để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.

Người đã sai tôi đi công bố

cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha,

cho người mù biết họ được sáng mắt,

trả lại tự do cho người bị áp bức,

19 công bố một năm hồng ân của Chúa. (Lc 4: 18-19)

Ta thấy đó. Điều kiện nền tảng: Chúa sai đi và ban tràn đầy Thánh Thần cho người Loan báo Tin Mừng

Đức Giêsu nghe ai? Chắc chắn đó là Chúa Cha chứ còn ai vào đây.

Tôi còn có nhiều điều phải nói và xét đoán về các ông. Nhưng Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật; còn tôi, tôi nói lại cho thế gian những điều tôi đã nghe Người nói."27 Họ không hiểu là Đức Giê-su nói với họ về Chúa Cha. (Ga 8:26)

Tất nhiên nghe ỏ đây không phải là những âm thanh vo ve bên tai – mà chính là Đức Giêsu đã tiếng của Cha vang trong thinh lặng. Chính vì vậy Đức Giêsu đã tuyên bố nhiều lần. Ai có tai thì nghe. Ai chẳng có tai !! nhưng có người nghe, có người không nghe!! Lời Chúa trong thánh lễ, nơi hội họp, khi chia sẻ…vang lên hàng ngày, hàng tuần… nhưng chỉ người nào có TAI TÂM LINH mới nghe được mà thôi.

Đức Giêsu còn nhấn mạnh thêm

"Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu,

và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì,

nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy.

29 Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc,

vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người." (Ga 8:28-29)

Làm cách nào để nghe lời Chúa Cha đã dạy ? Đức Giêsu đã dành những giờ phút cầu nguyện hàng ngày vào lúc sáng sớm và khi hoàng hôn buông lơi trên vùng núi thanh vắng. Chắc hẳn là Ngài không lải nhải xin hết ơn này đến ơn khác – nhưng Ngài để lòng mình lắng đọng thật sâu trong sự kết hợp tròn đầy với Cha.

Và Đức Giêsu để lại cho chúng ta một trong những cảm nghiệm Loan báo Tin Mừng tuyệt vời nhất khi Ngài chia sẻ rất ư là chân tình:

Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. (Ga 14:10)

Đây vừa là đỉnh cao vừa là bằng chứng Đức Giêsu là người rao giảng như một Đấng có thẩm quyền.

Trước đây tôi cứ tưởng rằng: Chúa Cha cứ ở trên trời vuốt râu cười nói thản nhiên vui vẻ, mặc cho Chúa Con khốn khổ lang thang Loan báo Tin Mừng khắp các thành trong miền Thập tỉnh. Mặc cho Chúa Con uống chén đắng một mình, và chết cô đơn tủi nhục trên thập giá!! Makeno!!(Mặc kệ nó). Hóa ra không phải như vậy!!! Qua thân xác Đức Giêsu, chính Chúa Cha Loan báo Tin Mừng, dạy dỗ các môn đệ, vác Thánh giá và chịu chết để tỏ mình ra cho con cái của Ngài, để bày tỏ tình yêu vô biên của Ngài cho nhân lọai.

Chúng ta Loan báo Tin Mừng

Chúng ta cũng được Chúa sai đi và ban tràn đầy Thánh Thần ngay từ khi còn trong lòng mẹ:

5 "Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi;
trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân." (Gr 1 :5)

Tất nhiên là Chúa đã thánh hóa chúng ta bằng Thần Khí của Ngài và sai ta làm ngôn sứ cho chư dân - chính là thực hiện công cuộc Loan báo Tin Mừng.

Chúng ta Loan báo Tin Mừng như thế nào?

Rất nhiều người trong chúng ta hiểu Loan báo Tin Mừng rất đơn giản và méo mó: Bỏ nhà ra đi và nói những gì đã được dạy như máy cassette không hồn. Nói vung vít những điều mà chính mình chẳng một chút cảm nghiệm.

Thực ra, muốn Loan báo Tin Mừng, chúng ta cần phải lắng nghe tiếng Chúa.

Muốn nghe được tiếng Chúa, tốt nhất là chúng ta cầu nguyện – đó là những giờ phút chìm trong thinh lặng thẳm sâu, lắng nghe tiếng Chúa trong tình trạng kết hợp với Ngài một cách miên mật. Rồi thực hiện Lời Chúa trong cuộc sống thường ngày. Từ đó, phát sinh những cảm nghiệm sống động. Sau đó, mới Loan báo Tin Mừng bằng chính những cảm nghiệm sống động đó.

Lời của đức Phaolô VI đã trở thành phương châm tuyệt vời: Thời nay người cần chứng nhân chứ không cần thày dạy.

Thực vậy, thày dạy chỉ nói những gì về lý thuyết khô khan, không tưởng –Trong khi chứng nhân trình bày như người có thẩm quyền vì thẩm quyền này bắt nguồn từ sức sống mãnh liệt của Thiên Chúa ngay trong tâm hồn họ.
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Friday, January 13, 2006

    Chúng mình đã thực sự ở lại trong Người.

    Lung Linh

    Người bảo họ: "Đến mà xem." Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng giờ thứ mười. (Ga 1:39)

    Trước kia, mới nghe đoạn Kinh Thánh này, chúng tôi phục lăn các môn đệ ngày xưa. Ôi!! sao các ông mau mắn thế! sẵn sàng thế! Các ông đã bỏ mọi sự mà theo Thầy chẳng thắc mắc gì!! Các ông đã đến xem chỗ Người và ở lại với Người ngày hôm ấy.

    Nhưng sau này, tôi mới té ngửa. Hóa ra không phải như vậy. Gioan quả là một tay chơi chữ tuyệt vời. Sao ông không viết và ở lại với Người mãi mãi mà ông lại viết và ở lại với Người ngày hôm ấy. Chỉ một ngày thôi – Dù ba năm qua đi nhưng thời gian thực sự ở lại với Người quá ngắn – Một ngày duy nhất. Còn lại một thời gian rất dài – gần một ngàn ngày - các ông lo xây dựng trong đầu óc mình biết bao vinh hoa lợi lộc khi Thầy lên ngai báu Đavít. Đây là một vài bằng chứng hiển nhiên:

    Ông Phêrô đã thẳng thừng hỏi Chúa: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì? " (Mt 19:27).

    Hai ông Gia-cô-bê và Gioan đã muốn Thày thực hiện mơ tưởng làm vương làm tướng khi Đức Giêsu đăng quang lên ngai báu Đavít: "Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang."(Mc 10:37).

    Mà cũng vì không thực sự ở lại với Thầy, nên tới giờ Chúa bước vào cuộc thương khó, ông thì chối Thày, có ông sẵn sàng bỏ cả áo choàng chạy thoát thân.

    Chúng ta thường ước gì mình được sống gần Chúa như các tông đồ xưa. Nhìn tận mắt những việc Chúa làm, nghe tận tai những gì Chúa phán dạy. Chúng ta tưởng rằng mình sẽ trở thành đại thánh dễ dàng như uống một ly ca cao sữa. Thì ra không phải như vậy. Bằng chứng là sau ba năm sống với Chúa, Kinh Thánh đã từng ghi lại nhiều lần Chúa trách các ông sao vẩn còn ngu tối, không hiểu.

    Người còn nói với các ông: "Anh em không hiểu dụ ngôn này, thì làm sao hiểu được tất cả các dụ ngôn? (Mc 4:13)

    Người nói với các ông: "Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao?(Mc 7:18)

    Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt,52 vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều: lòng trí các ông còn ngu muội! (Mc 6:52)

    Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì đối với các ông, lời đó còn bí ẩn, đến nỗi các ông không nhận ra ý nghĩa. Nhưng các ông sợ không dám hỏi lại Người về lời ấy. (Lc 9:45)

    Thực vậy, dù ở bên Thày bằng xương bằng thịt, lòng các ông vẫn còn mơ tưởng những phần thưởng trước mắt. Mãi cho tới khi Thày về trời, lúc đó, các ông mới bắt đầu nhớ lại những lời Thày dạy, những việc Ngài làm. Suy đi nghĩ lại, nghiền ngẫm, khám phá, chia sẻ cho các giáo đoàn. Chính thời gian đó các ông mới thực sự ở lại với Người và lớn lên trong Người.

    Các ông nhớ lại gương cầu nguyện của Thầy chí thánh

    Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện. (Lc 5:16)

    Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. (Mc 1:35)

    Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình (Mt 14:23)

    Để chuẩn bị việc quan trọng: Chọn môn đệ Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa.13 Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Đồ. (Lc 6:12-13)

    Tới lúc đó các ông mới thấm lời khuyên nhủ của Thầy: Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, (Lc 21:36)

    Và cuối cùng các ông mới cảm nghiệm được hưong vị ngọt ngào của việc Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em (Ga 15:4).

    Chúng ta có chịu ở lại trong Người không?

    Ngày nay, chúng ta dường như cũng thích đi theo vết chân loạng quạng của các môn đệ thời còn lẽo đẽo theo Thày, nhưng lại không muốn ở lại trong Thày. Đây là một vài dẫn chứng điển hình

    Chúng ta hằng lớn tiếng tuyên bố: tôi tin Chúa NGỰ THẬT trong bí tích Thánh Thể – ngự thật chứ không phải giả. Chúng ta cũng đã từng cầm Chúa trong tay hàng ngàn, hàng vạn lần và sau đó rước Ngài vào lòng. Nhưng thực đáng tiêc!! Chúng ta nhất định không chịu ở lại trong Ngài. Chúa cứ việc lo chuyện trời ơi cho toàn thể nhân loại; còn tôi, tôi còn phải bận tâm lo những của mình: làm ăn, buôn bán, học hành, vui chơi, giải trí….

    Chúng ta tự hào mình đang gánh vác một công trình vĩ đại mà Ngài giao phó. Đó là một nhóm nhỏ hay đôi khi cả một cộng đoàn lớn lên tới hàng chục ngàn người. Và tối ngày tôi lu bu, loay hoay hết việc này tới việc khác chồng chéo lên nhau… mệt bở hơi tai!! Chúng ta tin chắc chắc mình đang từ bỏ gia đình ra khơi Loan báo Tin Mừng. Chúng ta đã mang về cho Chúa hàng trăm linh hồn. Ấy thế mà có một chuyện quan trọng nhất đó là ở lại trong Người, chúng ta chẳng mấy quan tâm. Y như cảm nghiệm của cố hồng y Fx Thuận: Tôi chọn công trình của Chúa, nhưng không chọn Chúa.

    Nếu cứ giữ đạo theo kiểu hình thức bên ngoài như thế, có lẽ sáu chục năm nữa, tương quan giữa chúng ta và Ngài vẫn mãi nghìn trùng xa cách!! Việc ở lại trong Người mãi mãi giống như chuyện thần thoại hoang đường.

    Chúa không ngừng ngỏ lời.

    Tuy nhiên, Chúa đã không ngừng ngỏ lời qua trăm phương ngàn cách. Lời mời gọi này đôi khi trở thành khốc liệt dường như quá sức chịu đựng của con người: hỏa hoạn thiêu đốt cả một dãy nhà; một cơn bệnh dịch, một cơn sóng thần giết chết hàng loạt nhân mạng - gây nên cảnh chia ly tang tóc cho hàng trăm gia đình. Nhưng thường thường lời mời gọi này xảy ra nhẹ nhàng như một gợn sóng lăn tăn chỉ đủ sức làm xao động mặt hồ tâm hồn phẳng lặng nhàm chán của chúng ta trong chốc lát.

    Ngắm cảnh hòang hôn trên mặt biển, lòng thênh thang nhẹ nhàng, lãng quên hết những phiền hà trong cuộc sống..

    Phúng điếu một bạn thân qua đời giữa tuổi còn xuân – Sao thấy cuộc đời quá đỗi mong manh!!

    Tâm đắc một Lời Chúa hay một ý tưởng độc đáo trong bài giảng….

    Sau giờ chia sẻ, anh chị em quyết tâm trở thành một vì sao sáng dẫn dường cho người khác!!

    Trong lòng cảm thấy cần phải quyết tâm đổi mới, cần phải sống một đời sống mới…

    Nhưng! Thật đáng tiếc!! Chưa hết một buổi chiều và một buổi mai…Vừa trở về nhà, biết bao phiền hà gai góc đã mọc lên tua tủa với hàng chục việc không tên:

    Sao anh chưa chịu sửa điện cho sáng!

    Mai bố đi họp phụ huynh học sinh.

    Bố giảng cho con bài luận văn này đi, khó quá.

    Nhớ đóng tiền điện thoại kẻo nó cúp đấy.

    Con chó nhà hàng xóm lại làm bậy trong vườn nhà mình!!

    Ô chu choa! Cuộc đời đang đẹp như vầng trăng cổ tích đã bị những đám mây u ám làm tối đen cả một vùng trời. Lời Chúa tâm đắc bỗng tiêu tan. Quyết tâm đổi mới vừa hình thành đã vội sụp đổ không còn hòn đá nào trên hòn đá nào!! Thế là hết. Cánh cửa tâm linh hơi hơi hé mở đã tự động khép lại im lìm.

    Dù cánh cửa tâm hồn mình hé ra và đóng lại không biết bao nhiêu lần, nhưng Chúa vẫn kiên trì gọi mời. Thực vậy, nếu để tâm lắng nghe, chúng ta khám phá ra rằng: Lâu lâu, Chúa dẫn chúng ta vào nẻo đường tâm linh qua những biến cố vui buồn trong cuộc đời như tiếng khánh leng keng nhè nhẹ thanh thoát – không phải tiếng chuông lanh lảnh vang xa – cũng không phải tiếng trống trường thành lung lay bóng nguyệt. Thỉnh thoảng, Chúa dìu ta vào sa mạc sâu lắng qua những lần tĩnh tâm trong không khí êm ả thanh khiết của tu viện miền quê.

    Thực vậy Lời Chúa vẫn mong mỏi được ở lại trong lòng ta càng lâu càng tốt để có thời gian đơm bông kết trái. Hạt được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm…..

    Khởi đầu, dù cả ngày bị việc đời xoay như chong chóng, nhưng cứ lúc nảo rảnh rỗi, nhất là vào ban đêm, trước khi đi ngủ, Chúng ta dành 15 phút đọc Kinh Thánh - Cá nhân hóa Lời Chúa mình tâm đắc nhất. Để lòng mình chùng xuống. Chiêm ngắm sự hiện diện của Chúa trong ta. Mấy tháng đầu, chẳng thấy gì, nhưng khoảng gần một năm sau, ta có thể bắt gặp hàng loạt khám phá mới. Từ những khám phá này, quan niệm của ta về Chúa cũng thay đổi: từ một ông Chúa quyền uy, lạnh nhạt chuyển sang người bạn tâm tình dễ gần gũi. Từ một ông Chúa xa lạ biến thành Tình Yêu – Sự Sống – Ánh Sáng huyền diệu ngay trong tâm hồn mình.

    Cuối cùng, nhờ kiên trì ở lại trong Người mỗi ngày 15 phút tới 30 phút. Một ngày nào đó, tâm hồn ta bỗng nhiên đổi mới – như con sâu tù túng biến thành một chú bướm rực rỡ bên vườn hoa thắm tươi . Lúc đó chúng ta mới có thể thì thầm chia sẻ với nhau: chúng mình đã thực sự ở lại trong Người.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  • Chúa đã hiển linh trong lòng ta

    Lung Linh

    Chúa hiển linh là lễ ghi nhớ việc Chúa tỏ mình ra cho dân ngoại, được ba nhà đạo sĩ đại diện. Hình ành ba vua trên lưng lạc đà cùng nhau nhìn về hướng ánh sao phương đông đã trở thành một biểu tượng đầy thi vị trong tâm hồn tuổi thơ khi mùa Giáng sinh trở về.

    Ngày xưa, Chúa tỏ mình ra cho Ba vua, nhưng thử hỏi: Ngày nay, Chúa đã tỏ mình ra cho riêng tôi chưa?

    Nói các khác tôi đã nhận ra Ngài trong tham dự vào trong cuộc đời sống đạo của tôi chưa?

    Làm cách nào tôi cảm nhận được giây phút Ngài tỏ mình cho tôi? – giây phút lịch sử, xảy đến rất bất ngờ - khiến cho tôi thay đổi lối nhìn về Chúa, về đạo, về tôn giáo về trần gian. Giây phút đổi mới cuộc đời – lột xác từ con người cũ mong manh, mang kiếp sâu bọ để biến thành con người mới lung linh rực rỡ như cánh bướm mùa xuân.

    Chúng ta cùng nhau đọc lại Lời Chúa hướng dẫn:

    Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy.

    Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến.

    Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy." (Ga 14:21)

    Ta thấy đó, điều kiện để Chúa tỏ mình ra rõ ràng là dành cho Ai có và giữ các điều răn của Thầy.

    Vậy tôi có điều răn Chúa không?

    Ồ, ai mà chẳng có. Mười điều răn Đức Chúa Trời, một cuốn Tân Ước, thậm chí cả cuốn Kinh Thánh trọn bộ Tân-Cựu Ước. Nhưng thường để chưng trong tủ kiếng – chứng tỏ mình là người có đạo nhưng cả năm không bao giờ đụng đến.

    Siêng năng hơn, là thành viên trong một cộng đòan nào đó, chúng ta đọc Kinh Thánh mỗi ngày, chia sẻ Lời Chúa với nhau hang tuần, nhưng tiếc một nỗi, chúng ta chia sẻ Lời Chúa như những ông mù sờ voi. Thành thử ra sau hơn mười năm sinh họat trong cộng đòan, thậm chí chúng ta leo lên cấp bậc huynh trường cao cấp, thế mà đời sống tâm linh chúng ta vẫn còn trong trình độ mẫu giáo. Lý do đơn giản như sau: chúng ta chỉ có các điều răn của Thầy, nhưng lại không giữ các điều răn ấy!!! Giống y như các kinh sư thời Hêrôđê, khi các nhà đạo sĩ hỏi Vua Do thái sinh ra ở đâu. Nhanh như cắt, với niềm tự hào ngút trời rằng mình có điều răn Chúa – lập tức, các thày giở Kinh Thánh ra, đọc vanh vách lời ngôn sứ Mikha 5:1

    Phần ngươi, hỡi Bê-lem Ép-ra-tha,
    ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giu-đa,
    từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện
    một vị có sứ mạng thống lãnh Ít-ra-en.

    nhưng đáng tiếc là các thày lại không giữ - tức là không thực hiện bằng cách lên đường kiếm tìm. Các ông chỉ thích kiếm tìm trong sách vở, trong lý thuyết mà thôi.

    Thế nào là Giữ điều răn của Chúa?

    Giữ ở đây trước hết là gìn giữ. Tức là để Lời Chúa lắng đọng, thấm vào lòng mình như mảnh đất màu mỡ theo gương Đức Maria thủa xưa: Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.(Lc 2:19). Không như những trường hợp hạt giống Lời Chúa rơi trên vệ đường, rớt vào bụi gai. Nghe xong, phấn khởi và quyết tâm theo kiểu hò lơ phong trào, căng biểu ngữ với những lời vang dội như tiếng kèn thúc quân ra trận với hào khí ngợp trời: Ra khơi. Nhửng ngay tuần sau đã đánh trống bỏ dùi. Đâu lại hoàn đấy. Mạnh ai nấy trở về với lối sống mòn muôn thủa của mình….

    Chỉ có những ai tâm tâm niệm niệm – tức là niệm bằng tâm, Lời Chúa mới có thể từ từ thấm dần, thấm dần vào lòng mình theo tháng ngày …tới độ chín mùi, Lời Chúa sẽ biến thành sức sống mãnh liệt. Lúc đó chúng ta mới nhớ lại lời Đức Giêsu tuyên bố:

    Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.(Ga 6: 63)

    Khi nào Chúa mới chịu tỏ mình ra cho ta? – Chúa mới hiển linh trong ta?

    Sau một thời gian Lời Chúa thấm vào trong ta, ta vẫn chưa nhận ra Ngài – Nhưng ta cứ miệt mài kiếm tìm qua người giờ phút gặp gỡ anh em, chia sẻ cho nhau những khám phá từ Lời Chúa, đặc biệt là những phút thinh lặng riêng tư để Ngắm nhìn Ngài trong tâm ta – một gương mặt vô hình tướng…Trong giai đoạn này, những khám phá mới xảy ra hàng tuần. Chúng ta phấn khởi trao cho nhau những kinh nghiệm quý báu. Đó là một cuộc hành trình tâm linh thú vị giống như các nhà đạo sĩ thời xưa. Chắc hẳn các ông cũng đã thích chí khi bắt gặp ánh sao lạ, nhưng cũng có những lúc các ông hoang mang khi ánh sao biến mất. Chúng ta sẽ cũng có lúc chới với như lạc giữa khu rừng âm u mịt mù. Không biết con đường tìm kiếm chân lý này sẽ dẫn ta tới bờ bến nào?!!

    Nhưng rồi Lời Chúa chắc chắn sẽ xuất hiện đúng lúc để khai mở cho chúng ta. Cho tới một lúc nào đó bất chợt ta nhận ra khuôn mặt đích thực của Ngài. Khuôn mắt này rất huyền nhiệm. Có người nhìn thấy Ngài như ánh sáng bừng sáng trong tâm họ. Có người lại nhận ra Ngài là nguồn sống đích thực dồi dào, viên mãn mà kể từ đó họ sống nhờ nguồn sống mãnh liệt đó; Có người khám phá ra khuôn mặt diễm lệ tình yêu của Chúa và họ bơi lội trong tình yêu nhiệm màu của Ngài.

    Đó là giây phút khai mở - mặc khải – hỉển linh này - xảy ra rất nhẹ nhàng, nhưng lại như một trận sóng thần tàn phá tan tành quá khứ cuộc đời con người cũ. Thay vào đó là con người mới, với quan niệm mới, với lối nhìn mới. Nhờ đó, ta nhận ra khuôn mặt đích thực của Ngài. Nói cách khác, đó cũng chính là lúc Ngài tỏ mình ra cho ta.

    Lời Chúa trong tin mừng Gioan đã ứng nghiệm nơi chúng ta: Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy. Nói theo âm hưởng Giáng sinh, chúng ta có thể vui mừng cảm nhận một cách âm thầm nhưng rất đỗi xác tín: Chúa đã hiển linh trong lòng ta.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ VN
  • Emailto:khongnhuan@gmail.com
  •